Xem - Nghe - Đọc

Ánh trăng soi tỏ nhân cách người hiền

NGUYỄN THỊ LAN ANH 13/06/2026 06:23

Trong 'Đêm trăng sông Luộc' của Nguyễn Thị Việt Nga, nhân vật lịch sử bước ra khỏi những trang sử khô cứng để trở thành một con người gần gũi với những trăn trở, suy tư rất đỗi nhân tình.

trang-trinh-1.jpg
Khu di tích đền thờ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm nhìn từ trên cao.

Có những truyện ngắn lịch sử hấp dẫn người đọc bằng những biến cố dữ dội, những trận chiến long trời lở đất. Nhưng cũng có những tác phẩm gần như không có xung đột kịch tính, chỉ là một đêm trăng, một dòng sông và một cuộc trò chuyện. Vậy mà khi khép trang sách lại, dư âm còn đọng mãi. “Đêm trăng sông Luộc” của nhà văn Nguyễn Thị Việt Nga thuộc về kiểu tác phẩm ấy.

Điều tôi thích nhất ở truyện là tác giả không lựa chọn thời khắc Nguyễn Bỉnh Khiêm đỗ Trạng nguyên hay khi ông trở thành danh nhân nổi tiếng trong lịch sử. Chị tìm đến một lát cắt rất đời thường: một đêm trăng trên bến sông Luộc, khi chàng thư sinh tài năng vẫn đang đứng trước ngã rẽ của cuộc đời. Chính sự lựa chọn ấy khiến nhân vật lịch sử bước ra khỏi những trang sử khô cứng để trở thành một con người gần gũi với những trăn trở, suy tư và cả những day dứt rất đỗi nhân tình.

trang-trinh-nguyen-binh-khiem.png
Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm nổi tiếng học rộng tài cao.

Không gian nghệ thuật của truyện được bao phủ bởi ánh trăng. Trăng trên sông Luộc vừa thực vừa mang ý nghĩa biểu tượng. Đó là ánh sáng của thiên nhiên nhưng cũng là ánh sáng của trí tuệ và nhân cách. Trong không gian tĩnh lặng ấy, cuộc đối thoại giữa Nguyễn Bỉnh Khiêm và người cha vợ không đơn thuần là câu chuyện gia đình mà còn là cuộc đối thoại về thời cuộc, về chuyện lập thân, giúp đời, về lý tưởng của kẻ sĩ.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách tác giả lý giải sự chậm trễ của Nguyễn Bỉnh Khiêm trên con đường khoa cử. Một người nổi tiếng học rộng tài cao nhưng lại không vội vàng ra làm quan. Đằng sau sự “chậm” ấy là cái nhìn tỉnh táo về thời thế. Ông hiểu rằng tài năng nếu đặt không đúng thời điểm có thể trở thành bi kịch. Đó không phải là sự né tránh trách nhiệm mà là sự thận trọng của một trí tuệ lớn. Càng đọc, tôi càng cảm nhận rõ phẩm chất của người quân tử biết chờ đợi thời cơ để phụng sự đất nước một cách hữu ích nhất.

tranh-dao-hai-phong-vanvn325b.jpg
Tranh của họa sĩ Đào Hải Phong.

Bên cạnh chiều sâu tư tưởng, truyện còn gây xúc động bởi những giá trị nhân văn ấm áp. Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên không chỉ là bậc đại nho mà còn là người con rể biết trân trọng tấm lòng của nhạc phụ, là người chồng thấu hiểu những hy sinh thầm lặng của người vợ. Chính những chi tiết tưởng như nhỏ bé ấy đã làm nên chiều sâu nhân cách của nhân vật. Một con người chỉ thực sự lớn lao khi trước hết biết sống tử tế với những người gần gũi nhất quanh mình.

Nguyễn Thị Việt Nga cũng cho thấy sự vững vàng khi viết về đề tài lịch sử. Chị không sa vào việc kể lại sự kiện hay phô diễn kiến thức. Lịch sử trong tác phẩm hiện lên như một phông nền để làm nổi bật số phận và tư tưởng con người. Những biến động cuối thời Lê sơ chỉ thấp thoáng phía xa nhưng đủ để người đọc cảm nhận được sự rối ren của thời đại và hiểu hơn những lựa chọn của nhân vật.

Đọc Đêm trăng sông Luộc”, tôi có cảm giác như đang ngồi bên dòng sông xưa, lắng nghe câu chuyện của những người đã sống cách chúng ta hàng trăm năm. Điều còn lại sau trang sách không chỉ là hình ảnh Nguyễn Bỉnh Khiêm mà còn là một bài học về nhân cách: giữa những biến động của cuộc đời, điều quý giá nhất vẫn là sự tỉnh táo, lòng trung thực với chính mình và khát vọng cống hiến cho cộng đồng, cho đất nước.

Có lẽ vì thế mà ánh trăng trong truyện không chỉ soi sáng một khúc sông của quá khứ. Ánh trăng ấy còn soi sáng tâm hồn người đọc hôm nay, nhắc chúng ta biết sống chậm hơn, nghĩ sâu hơn và lựa chọn có trách nhiệm hơn trước những ngã rẽ của cuộc đời.

NGUYỄN THỊ LAN ANH
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Ánh trăng soi tỏ nhân cách người hiền