Thanh Hà
- Khách hàng khi đến với Mama Fanbox có cơ hội trải nghiệm những gì?
- Đến với Mama Fanbox, khách hàng được thưởng thức các loại chocolates tươi, kem, đồ uống, bánh ngọt… với 3 tiêu chí “ngon, sạch, rẻ”. Toàn bộ nguyên liệu được nhập từ Nhật Bản, bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm, mức giá “phải chăng”, phù hợp điều kiện kinh tế chung của đa số học sinh, sinh viên và dân văn phòng.
Mama Fanbox gây ấn tượng với khách hàng bằng phong cách độc đáo, lạ và đề cao tính trung thực. Theo đó, khách hàng tự chọn đồ, tự tính tiền và tự dọn dẹp sau khi ăn. Đến đây, mọi người bấm chuông, mở cửa và chọn lựa mặt hàng. Sau đó, mang sản phẩm đến bàn thanh toán, dùng máy quét giá, nhập tên, số điện thoại và in hóa đơn. Người mua bỏ số tiền cần thanh toán vào thùng gỗ. Tiền thừa sẽ trừ vào lần mua tiếp theo. Sau khi ăn uống xong, khách sẽ tự dọn dẹp, để rác đúng nơi quy định.
Cùng với đó, khách hàng sẽ được trải nghiệm không gian ấm cúng, hiện đại với điểm nhấn là kết cấu gỗ đan vào nhau dạng “tổ chim”. Tầng 2 là không gian yên tĩnh dành cho các tín đồ yêu sách với gần 100 đầu sách thuộc nhiều thể loại.
- Xuất phát từ đâu mà anh dấn thân vào mô hình bán hàng khá mạo hiểm này?
- Chúng tôi lấy ý tưởng từ mô hình mini shop của Nhật Bản: không có người quản lý, khách tự mình phục vụ thông qua bảng và loa hướng dẫn. Người em của tôi là Đào Khánh Hiệp (sinh năm 1983) hiện thực hóa ý tưởng này tại Việt Nam, với 2 cửa hàng ở phố Lê Duẩn và Liễu Giai (Hà Nội). Nghe qua đã thấy thú vị và tôi ấp ủ kế hoạch mở cửa hàng tương tự tại Hải Phòng, với số vốn hơn 100 triệu đồng.
- Việc tự tính tiền khá lý thú, mới lạ nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro, anh có nghĩ thế không?
- Ban đầu, tôi cũng nghĩ đến tình huống xấu có thể xảy ra như khách tính thiếu tiền, ăn cắp đồ … May mắn thay, mở cửa từ tháng 4 đến nay, cửa hàng chưa từng xảy ra sự cố đáng tiếc. Khách đến đây, phần đông là bạn trẻ nhưng rất tự giác, ý thức tốt. Thậm chí, có bạn mang thiếu tiền còn ghi vào hóa đơn để trả vào lần sau.
Chúng tôi cũng lắp đặt camera ghi lại toàn bộ hoạt động cửa hàng và micro hướng dẫn khách hàng. Đồng thời, khi khách bấm chuông và bước vào quán, hệ thống sẽ nhận diện khuôn mặt, vừa để ghi nhớ khách hàng thân thiết vừa đề phòng rủi ro.
Với khẩu hiệu “In fan we trust” (nghĩa là “Tin vào khách hàng”), chúng tôi đặt niềm tin hoàn toàn vào ý thức, trách nhiệm và tinh thần hợp tác của khách hàng. Chúng tôi đặt ra nội quy như: không hút thuốc; không bày bừa, xả rác; không gian lận tiền bạc, hàng hóa; giữ nguyên hiện trạng; không đập phá, làm hư hại thiết bị điện tử, đồ đạc… Nếu lỡ có ai đó vi phạm sẽ được nhắc nhở ngay.
- Liệu đó có phải là mục đích khi anh mở cửa hàng không?
- Sẽ là nói dối nếu như nói kinh doanh không vì mục tiêu lợi nhuận. Do đó, chúng tôi đặc biệt chú trọng chất lượng sản phẩm, để khách hàng không chỉ đến lần đầu vì tò mò mà sẽ còn trở lại lần 2, lần 3. Bên cạnh đó, chúng tôi muốn nâng cao ý thức khách hàng về lòng trung thực và giữ gìn của chung. Tôi rất tâm đắc câu nói “Đừng chỉ tung hô sự trung thực của Nhật. Hãy làm theo họ”. Đó cũng là lý do mà cửa hàng ra đời, nhằm tạo môi trường để mọi người cùng thực hành, rèn luyện lòng trung thực cũng như hình thành thói quen tốt khi ăn uống ở nơi công cộng.
- Mô hình cửa hàng “không người bán” xuất hiện từ khá lâu ở nhiều nước trên thế giới nhưng ở nước ta còn xa lạ. Mà điều mới lạ bao giờ cũng khó khăn. Đối với anh thì sao?
Ban đầu, gia đình tôi phản đối dữ lắm, bởi kinh doanh theo mô hình mới tiềm ẩn nhiều rủi ro. Tuy nhiên, trước đây, tôi cũng từng kinh doanh quán ăn nên cũng không còn bỡ ngỡ như hồi đầu. Hơn nữa, tôi cùng muốn làm điều gì đó tốt đẹp cho cuộc sống nên quyết tâm làm đến cùng. Vui mừng là đến giờ, quán hoạt động tốt hơn những gì tôi mong đợi và có vài người còn ngỏ lời muốn hợp tác.
![]() |
| Khách hàng tự lựa chọn sản phẩm, dùng máy quét giá và thanh toán tiền thông qua các bảng hướng dẫn chi tiết. |
- Được biết, anh từng từ bỏ công việc đáng mơ ước là phó phòng kỹ thuật doanh nghiệp xăng dầu để chuyển sang kinh doanh ẩm thực. Đó có phải là sự liều lĩnh không?
- Tôi không cho đó là liều lĩnh. Bởi trước khi chuyển sang lĩnh vực hoàn toàn mới, tôi dành 2 năm chuẩn bị từ vốn, kinh nghiệm, kỹ năng quản lý… Tôi đi khá nhiều nơi, góp nhặt kinh nghiệm của nhiều cửa hàng có tên tuổi; đọc sách, tìm kiếm thông tin trên mạng, nghiên cứu thị trường… rồi mạnh dạn mở quán “Tào phớ Việt” trên phố Lạch Tray. Tôi không thể phủ nhận rằng sự may mắn đồng hành với tôi suốt thời gian qua. Cái duyên với kinh doanh ẩm thực tạo nhiều động lực giúp tôi mở cửa hàng này. Tôi liều lĩnh là có cơ sở.
- Khởi nghiệp ở tuổi 33, có muộn quá không anh?
- Tôi nghĩ rằng không nên đưa ra giới hạn độ tuổi khi khởi nghiệp. 18 hay 81 tuổi không quan trọng bằng việc bạn có những gì trong tay ở độ tuổi đó. Do đó, các bạn hãy trang bị đầy đủ tri thức, chuyên môn, kỹ năng… trước khi bắt tay vào việc. Đừng nghĩ nhiều đến vốn bởi khi bạn đưa ra một kế hoạch cụ thể, khả thi thì sẽ có người muốn giúp đỡ bạn. Có thể sẽ không thành công ngay nhưng hãy quyết tâm và đừng bỏ cuộc.
- Cảm ơn anh. Chúc anh may mắn và thành công!