(HPĐT)- Chuyến tàu thời gian lăn bánh tới tháng Chạp. Không biết bao nhiêu năm trong đời ta đã trải qua tháng Chạp. Ấy vậy mà cứ mỗi lần tới tháng Chạp, lòng lại bồi hồi khó tả. Tháng Chạp về khi những cơn gió đông vần vũ trên nhành lá, thêm rắc rải vài cơn mưa khiến thời tiết thêm lạnh buốt. Tháng Chạp về, mẹ cũng bận rộn hơn. Cái bận rộn rõ nét từ quỹ thời gian ở nhà của mẹ. Ít ỏi. Hiếm hoi. Mẹ thức từ lúc gà chưa gáy, rời khỏi nhà tới tối mịt mới về. Có gánh hàng nho nhỏ ngoài chợ, mẹ nói tháng Chạp nhu cầu mua sắm cao, nên phải chuẩn bị từ tối trước. Rau củ, rổ rá được tươm tất bởi bàn tay tần tảo của người phụ nữ quê rồi gồng gánh ra chợ để bán. Không chỉ mẹ mà những người buôn bán nhỏ lẻ hay kinh doanh lớn cũng tất bật.
Tháng Chạp về, người nông dân bận rộn nhiều lo toan. Ruộng sâu chưa cày cấy, đang chờ đợi những bàn tay cấy xuống những dẻ mạ non tươi. Củi đuốc cũng đang chờ những người đàn ông khỏe mạnh đi lấy từ rừng về để chăm lo nồi bánh chưng, bánh tét với mong ước Tết tròn đầy. Rồi cả những luống rau, luống hoa cũng cần được chăm bẵm, tưới tắm để thu hoạch đúng ngày Tết.
Nhịp sống tháng Chạp có cái gì đó vội vã, nhưng lúc ngẫm lại cũng thấy tĩnh lặng một cách không ngờ. Đó là khi cơn gió thoảng qua, se sắt trên bông cỏ may tím biếc. Là bông xuyến chi trắng tinh khôi nở khiêm nhường bên bờ ruộng. Là những ruộng ngô đang thì nở hoa phất phơ, lá xanh một màu thật đậm. Và cả bãi sông lấp lánh màu hoa cải vàng rực. Những cánh cò trắng mải miết bay đi tìm mồi. Lòng ta bình yên vô cùng. Ta nhận ra rằng dù có đi khắp năm châu bốn bể vẫn không đâu bằng quê nhà. Dù dòng đời có xô đẩy thì quê nhà vẫn bao dung ta như muôn thuở cha mẹ yêu thương con vô điều kiện.
Khi lớn lên, đi xa, mỗi bận tháng Chạp về lại nhắc nhớ đến quê nhà. Nhớ tiếng mẹ cha cằn nhằn, sắp Tết rồi mà chưa chuẩn bị được cái gì. Rồi coi ngày nào nắng lên, hòa vôi quét lại gian nhà để còn đón Tết. Tháng Chạp tranh thủ lặt lá mai, lá đào đợi ngày ra hoa. Tháng Chạp, ta cũng nhớ nôn nao mùi khói bà vun lại từ đống cỏ dại đầu ngõ. Rồi cùng mẹ, cùng chị chuẩn bị lá mùi già, lá hương nhu để chờ tắm tất niên cuối năm. Thương làm sao những buổi cơm cả nhà quây quần bên nhau, dẫu đạm bạc nhưng hạnh phúc vô cùng.
Bây giờ là tháng Chạp, chẳng thể nói sao cho hết nỗi lòng của ngày vừa sang. Chỉ biết rằng tháng Chạp là ký ức, kỷ niệm mãi mãi về sau chẳng thể nhòa phai. Xin gửi lại tháng Chạp nỗi niềm yêu thương da diết, những bồi hồi của người con xa xứ!
Ngọc Linh