(HPĐT)- Với mỗi người con của Hải Phòng, tên gọi của thành phố quê hương luôn thiêng liêng và dạt dào cảm xúc. Ở gần hay ở xa, khi gọi tên đất mẹ lại thấy dâng lên niềm tự hào kiêu hãnh về một vùng đất rực trời hoa phượng mỗi tháng 5 về. Vùng đất “Trung dũng – Quyết thắng”, vững vàng bên bờ sóng biển Đông. Hải Phòng trong mỗi người con thành phố là ký ức hào hùng, những tên đất, tên đường giàu truyền thống lịch sử. Gọi tên là thấy nhớ, là thấy muốn trở về dù ở bất cứ đâu…
![]()
HPCT
Hồn phố Hải Phòng
Nguyễn Đình Minh
Trầm đục tiếng còi tàu cập cảng hoàng hôn
Biển thả gió mơn man vòm ngực phố
Lãng đãng bóng voi về An Biên cổ
Miếu Trầm tư bên chiều dáng tự Phúc Lâm.
Tam Bạc chở hồn xưa vẫn thao thiết chảy
Rêu ủ dấu mặt trời trên mái ngói âm dương
Vòng cối xay tre còn rì rầm Ngõ Gạo?
Sương thu như lụa phơi,
Ngơ ngẩn trắng bến thuyền.
Ai qua Cát Cụt, Cát Dài, ai về chợ Đổ…
Có thấy đậm đà mùi đồng nội
Canh bánh đa cua bùi ngậy chớm đông?
Mỗi tên đất nghe quen rồi, vẫn lạ
Vừa hào sảng, trầm hùng lại vừa thân thiết quá
Trong bài hát ngân rung giữa trái tim mình…
Phố thợ, mùi mồ hôi mặn tiếng còi tầm
Giọt cà phê thong thả thơm ngõ nhỏ
Ghế đá ấm những vòng tay tình tứ
Bập bùng phượng cháy dưới trăng.
Người Hải Phòng ăn sóng nói gió
Nhưng câu thơ cồn cào sóng lửa
Da diết, bâng khuâng những khúc dương cầm
Chảy giữa đôi bờ thời gian thương nhớ
Sóng xuân căng trào qua the lụa…
Nhấn chìm anh trong ánh sáng mắt em.
Viết ở cầu Rào
Lê Việt Hùng
Trời cong vòm nắng
Cánh phượng đỏ mặt sông
Bảng lảng mây bóng lồng trong nước
Gió đưa hương mặn mòi.
Cầu Rào bỏ bùa tôi
Vùng sinh thái mở ra hướng biển.
Nghe tiếng sóng nhắn lời hò hẹn
Rạo rực chiều Đồ Sơn.
Những con đường tươi hơn
Ngực thành phố căng tròn vạm vỡ.
Mộc mạc câu thơ thắp lửa
Một Hải Phòng bừng sáng tương lai.
Ở cảng chính sau mưa
Vũ Thúy Hồng
Những héo hon vụt tươi lại sau mưa
Những cỗi cằn lại sinh sôi và ươm nở
Những thảm hoa rải dọc đường qua
Cây muồng vàng gối vụ.
Thành phố sau mưa ồn ào hơn
Cảng Hoàng Diệu im ắng và những con tàu thở
Đóng nắp hầm hàng
Chờ nắng lên là mở.
Cây phượng khu tượng đài lá xanh và hoa rực đỏ
Tháng Năm bạn cũ tha thiết gặp nhau
Nắng chói chang nên mong mau đến tiết ngâu
Để mát mẻ mang màu nhớ
Tháng Năm cháy lòng ở nơi chuyển gió...
Những cần trục con hươu mang biểu tượng cũ
Cảng Chính gợi một thời
Rồi ra là quá khứ
Quá khứ ngọt ngào, xa xót và thương mến ơi.
Đi dọc cầu tàu lắc rắc hạt mưa rơi...
Sông Cấm trong tôi
Sơn Thủy
Sông Cấm ơi
Thuở còn nằm nôi
Nghe sóng ru lở bồi ngàn năm chảy
Tôi lớn lên từ bãi sú bờ lau
Con nước vơi đầy.
Sông Cấm trong tôi
Lưu một thời bỏng cháy
Ngày chia tay đôi bờ sóng dậy
Thành phố đang thì con gái
Má ửng hồng rực rỡ đường hoa.
Thành phố tôi
Đang khởi sắc từng ngày
Những cây cầu hải âu bay khoe dáng
Gió sông Cấm ùa về khu phố mới nguy nga
Xuân giục giã những công trình trời sao lấp lánh.
Hải Phòng ơi
Sông Cấm trong tôi, tình yêu trong tôi
Những con đường góc phố hàng cây
Đều thắm đỏ biết bao kỷ niệm
Dẫu đi xa nhớ về nơi cửa biển
Thành phố rạng ngời thắp sáng bình minh.
Hải Phòng của tôi
Hoài Khánh
1
Hải Phòng ơi
Nơi tôi sinh ra và ngày ngày trú ngụ
Chưa bao giờ dám viết tắt tên Người
Dòng địa chỉ luôn ghi đầy đủ
Dẫu gửi áng mây xa chuyển nỗi nhớ tới chân trời.
Hải Phòng ơi
Tôi nâng niu bóng hình Người cẩn thận
Như con sông mùa lũ vẫn đỏ ruột phù sa
Nguồn cảm xúc về Người bất tận
Thoáng nhìn trời xanh đã hát ca.
2
Nhớ những ngày tôi ở nơi rất xa
Không ít lần thấy mình cô độc
Tự dưng muốn khóc
Mơ phượng vĩ bừng hoa bên hồ Tam Bạc
Nhắc ráng chiều buông đỏ quạch phía Sở Dầu
Chợt rung lên cơn gió mùa xao xác
Quấn quanh vai hơi ấm tiếng còi tàu
Chút ngang tàng chẳng biết giấu vào đâu.
Nhớ cái thời say đắm mối tình đầu
Góc phố vắng mùi rêu phong cũng lạ
Tiếng ve thêm oi ả
Tôi sôi nổi những gì biển cả
Em buồn cười vờ nhặt cánh phượng rơi
Để mùa hoa đỏ ấy mãi xa xôi.
Nhớ những ngày sương giăng bạc bầu trời
Phố xá vẫn ồn ào xe cộ
Tôi hăm hở kiếm tìm cả điều vô bổ
Ngược chiều cơn mơ và đánh võng tâm hồn
Khi tỉnh ngộ ngồi tựa vào hoàng hôn
Thành chiếc lá vàng cuốn theo chiều gió
Thành ánh đèn loang đêm mưa phố cổ
Thành tiếng xúc xắc ai đó nựng ru con
Hóa bé thơ lon ton trong vườn trẻ
Bỗng lớn bổng giữa ngổn ngang ý nghĩ
Thấy thành phố sáng tươi hơn.
3
Tôi trở về cùng vất vả sớm hôm
Tìm được chính mình sau những năm khô khát
Lại dạo bước nơi Lạc Viên, Cát Dài, Cầu Đất
Thỏa lòng uống cạn nắng ban trưa
Nhễ nhại nét cười dọc bờ sông bết gió
Toan vác cả cầu vồng sau mưa
Chạy mải miết suốt con đường phượng đỏ.
Hải Phòng ơi
Vẫn biết tôi còn nhiều mắc nợ
Người yêu xưa giờ ở phương nào
Hỡi vòm trời rợp màu hoa phượng nở
Xin cháy hết mình đỏ những khát khao.