Chuyện ở hẻm Cây Bàng

Truyện ngắn của Sơn Trần 04/11/2023 11:13

(HPĐT)- Chuyện ở hẻm Cây Bàng là chuyện gì? Đủ thứ chuyện, từ anh chàng lái xe ôm đến cô gái tiếp thị, từ quán trà của bà Tư Mận đến cháu sinh viên ở trọ xa nhà, từ ông Hài vé số đến cặp vợ chồng ở đâu mới chuyển đến… Đủ thứ chuyện, nhưng lại chẳng có chuyện gì. Chỉ là những chuyện không đầu không cuối từ miệng người này qua tai người kia ở ngõ nhỏ với những thân phận nghèo ngược xuôi, vất vả trên những nẻo đường kiếm sống. Nhưng văn có duyên, cách dẫn chuyện hấp dẫn, và sự tinh tế trong khắc họa tình huống làm những chuyện chả đâu vào đâu lại hiện lên rõ mồn một trong trí óc người đọc. Chuyện ở hẻm Cây Bàng chỉ là những chuyện đời thường dường như ở đâu cũng có, nhưng được ghi lại qua ngòi bút của nhà văn, tự nhiên có màu sắc, có hình ảnh, có âm thanh sống động, có tình người hơn. Mới hay, nếu chịu khó quan sát, sẽ thấy cuộc đời này thật thú vị biết bao!

Minh họa: Đặng Tiến

Nhà văn Nguyễn Đình Tú


Hẻm Cây Bàng chưa đầy hai chục ngôi nhà, hôm nay có thành viên mới. Đó là cặp vợ chồng trạc ngoài ba mươi về ở căn phòng cuối dãy trọ bỏ không hơn nửa năm nay. Mọi người biết vậy cũng nhờ anh lái xe vui tính thông tin khi anh ghé quán cô Tư Mận uống nước. Hỏi tên hai vợ chồng, nghề nghiệp của họ... anh đều lắc đầu, không biết.

Người trong hẻm xôn xao. Buổi tối, sau chương trình thời sự, họ thường tụ tập ở nhà bác Hai Ngộ. Họ đều dân lao động tự do. Ban ngày tản đi khắp nơi, làm đủ nghề. Tối về uống trà, chuyện phiếm với nhau. Ở con hẻm này hiếm khi xảy ra cự cãi, va chạm. Mà cũng không có thời gian để họ gây gổ là đằng khác. Nhưng công nhận một điều là người dân ở hẻm Cây Bàng rất yêu thương, quan tâm nhau, hễ nhà ai có việc là cả con hẻm xúm lại đỡ đần, lo lắng. Nên cách sống khép kín, tự cô lập của ai đó là bất thường đối với người dân trong hẻm. Họ theo dõi để biết nhân thân đến nghề nghiệp, quan hệ. Cũng nhờ vậy mà trước đây họ từng phát hiện mấy đối tượng buôn bán chất cấm.

“Hai đứa này làm gì mà sáng sớm đi, tối mịt mới về thế nhỉ?”. Đặt ly nước đánh cạch xuống chiếc bàn ghép từ bốn viên gạch hoa, anh Tiến xe ôm dấm dẳng, vẻ khó chịu. Ông Hài vé số nhẩn nha: “Ai mà biết được, vợ chồng nó có nói chuyện với ai đâu!”. Mà thiệt tình, thành viên mới đến trọ hơn tuần rồi mà chưa sang xóm giềng thăm hỏi, làm quen gì cả. Cứ mỗi sáng, người ta thấy thằng chồng mở cửa, dắt xe. Con vợ xách túi theo sau. Đóng sầm cửa lại. Ra khỏi cổng là rồ ga. Người ta nhìn theo rồi nhìn nhau. Có tiếng thở dài và cả cái lắc đầu, khó hiểu.

Rồi cũng quen dần. Nếp sinh hoạt của dân hẻm Cây Bàng trở lại như cũ. Một hôm cúp điện. Cũng may có trăng, lại có chút gió. Gió trở thành đặc sản mà ông trời ban cho con hẻm nằm khuất sau mấy dãy nhà cao tầng, hầu hết là công ty nước ngoài án ngữ trước mặt. Trẻ con, lấy cớ nóng nực không chịu học bài, thỏa mãn với những trò chơi dọc đường. Dưới trăng, những cái bóng nhỏ nhắn, khi dài ngoằng, khi cũn cỡn trông thật ngộ. Chúng chơi chán thì tụm lại huyên thuyên.

Cái oi nồng sao khó chịu thật. Những người đàn ông ở trần cũng thôi chuyện mà chuyển sang phàn nàn về thời tiết. Họ bảo ông trời trêu ngươi. Đã cúp điện rồi lại sinh nồm, không mát mà thêm oi. Hết tuần trà, đã có người kêu con về ngủ. Lũ trẻ bắt đầu đứng dậy. Con hẻm dần yên tĩnh. Nghe rõ tiếng lá rơi xào xạc và mùi hăng hắc bốc lên từ rãnh nước thải phía cuối hẻm. Trăng cũng không còn tỏ. Tiếng chó chợt sủa lên một tràng như nhắc người ta biết đã đến giờ chị Thảo “tiếp thị” về. Gọi là vậy cho dễ phân biệt với cô sinh viên tên Thảo, cháu họ chú Hài dưới quê lên trọ học. Con bé ngoan, chăm học. Hễ tới trường thì thôi, về nhà là quét dọn, lau chùi nhà cửa và rất ít khi ra đường, chỉ thỉnh thoảng ghé quán cô Tư Mận mua vài thứ lặt vặt hay mua rượu cho chú Hài. Bao giờ cũng thế cô Tư hay nhìn gương mặt đẹp, ngây thơ và vuốt đuôi tóc mượt của con bé khen lấy khen để, làm nó ngượng ngùng. Còn Thảo “tiếp thị” thì trái ngược hoàn toàn. Chị đẹp và sắc sảo hơn. Dáng lại cao, vẻ quý phái. Chị từ đâu đến không ai rõ, nhưng nghe giọng nói dễ thương và dạn dĩ lắm. Dù quần áo là lượt, mặt mày bự phấn, chị vẫn ngồi chồm hổm ăn xoài, ăn cóc với mấy cô, mấy chị và tha hồ buôn chuyện. Lúc đầu mọi người cũng dè chừng, xa lánh nghĩ rằng chị làm cái nghề được mặc định không tốt đẹp gì. Dường như chị biết điều đó nhưng không mấy bận tâm. Chị vẫn chiều tối rời khỏi căn phòng trọ chật hẹp cuối hẻm và trở về lúc đêm khuya. Gặp ai chị cũng chào, thăm hỏi nên dần dần người trong hẻm Cây Bàng ai cũng mến chị.

Bữa nay chị có vẻ say, chân nọ bước díu vào chân kia, đôi lúc ngã chúi vào hàng rào dâm bụt đầu hẻm làm mấy con chó hốt hoảng, chạy loạn, sủa váng lên. Vừa lúc đó anh Tiến xe ôm về tới. Chị Thảo “tiếp thị” hất ngược mái tóc, nhìn lom lom vào mặt anh Tiến như nhận dạng. Anh Tiến cười cười. Dưới bóng trăng nhạt nhòa, hàm răng ánh lên lấp loáng. Họ không nói gì sau đó. Chỉ lặng lẽ sóng đôi. Trong hoàn cảnh như vậy, nếu ai đó nhìn thấy, sẽ nghĩ họ một đôi, đang đưa nhau về. Mà như vậy cũng tốt chứ sao, cả hai chưa có sự ràng buộc. Anh Tiến đang ở cùng người mẹ già nay ốm mai đau. Được cuốc xe nào anh đều dành dụm mua thuốc, mua thức ăn bồi dưỡng cho mẹ. Anh đã hơn ba mươi rồi, chưa ai ngó ngàng và cũng chưa dám ngó ngàng đến ai.

Chuyện anh Tiến và chị Thảo “tiếp thị” vô tình về cùng rộ lên ngay sáng sau đó. Khi vừa ghé quán cô Tư Mận mua gói thuốc hút, anh Tiến đụng ngay mặt chú Hài. Chú cười hề hề, nhe hàm răng vẩu trông nham nhở, đáng ghét. Anh Tiến biết thế nào cũng bị trêu, nên cười đáp lại và chìa gói thuốc vừa bóc trước mặt chú Hài. Chú Hài lắc đầu, xua tay: “Tao đợi uống rượu mừng nhà mày thôi”. Anh Tiến ngớ người trong giây lát rồi ỡm ờ: “Được thôi, chú cứ đợi đi!”. Nói xong, anh Tiến leo lên xe, tiếng máy nổ giòn đưa anh cùng niềm vui bất chợt dâng lên trong lòng. Suốt dọc đường ra chỗ đợi khách núp dưới tán bằng lăng cách nhà ba con phố, anh Tiến huýt sáo liên tục.

Thành viên mới của hẻm cụt thì cách ly hoàn toàn với người dân chung quanh. Nhiều hôm thấy dân phòng đi ngang, ngó nghiêng rồi bỏ đi. Thỉnh thoảng lại có mấy tên lạ mặt rồ ga, lấn đường dừng trước cổng im ỉm đóng, lấy điện thoại gọi mấy lần rồi cũng quay xe. Hai vợ chồng dạo này về khuya. Có hôm về lúc gần sáng, khi chị Hảo đã dậy nhóm lò đúc bánh. Họ về là nhanh chóng kéo cổng lại, rồi quày quả mở cửa, bật đèn, rồi quay ra khóa cổng, khóa cửa. Như một lập trình sẵn có. Và cứ thế họ sống trong không gian riêng đầy bí mật, không ai xâm phạm, không ai tỏ tường.

Mãi đến một ngày, khi đã quá nửa buổi sáng mà hai vợ chồng chưa thức dậy. Người ta đã nhốn nháo hỏi nhau, sợ xảy ra án mạng. Có người còn ý định đập cửa xem sự thể thế nào. Nhưng rồi không ai dám. Tầm trưa chiếc xe taxi trờ tới và vội vã đưa hai vợ chồng đi. Theo nguồn tin của cô Thủy bán thuốc tây đầu hẻm thì con vợ cấn thai, ói mửa, làm tình làm tội thằng chồng. Thì ra bệnh làm nũng của nhà giàu. Mấy cô mấy bà chưa vội về lo cơm trưa lại sà xuống rổ xoài xanh ở quán cô Tư. Chị Thảo “tiếp thị” đon đả: “Em xin mời mọi người hết chỗ này ạ. Đêm qua em vô mánh. Hì”. Chị vừa nói vừa gọt vỏ, chẻ ra từng lát đưa cho mọi người. Chị Hảo đang lui cui dọn dẹp cũng tới góp vui. Cầm miếng xoài đã chấm muối trên tay chị ngâm nga: “Xoài chua thì cóc cũng chua, anh nợ em rồi anh biết hay chưa”. Dứt lời, chị Hảo không quên liếc xéo chị Thảo “tiếp thị”, khiến mấy chị mấy cô cười rúc rích. Chị Thảo mặt đỏ ửng, phân bua: “Chưa mà, anh ấy có hứa hẹn gì đâu”. Nói rồi, chị Thảo đứng dậy gửi tiền rồi đi về. Tay chị xách túi thức ăn nặng trĩu.

Không ai bảo ai, nhưng họ đều biết, chị Thảo vẫn hay mang thức ăn đã nấu chín cho mẹ anh Tiến và họ còn thấy anh Tiến nán lại đưa chị Thảo đi làm khuya về. Ấn tượng không tốt về cái nghề chị Thảo đang làm cũng sớm triệt tiêu trong suy nghĩ của người dân hẻm Cây Bàng. Chị chỉ là nhân viên tiếp thị rượu cho nhà hàng gần chỗ anh Tiến đợi khách thôi. Nhưng quy định của chủ nhà hàng quá nghiêm ngặt, buộc nhân viên nữ phải tô son đánh phấn, ăn mặc hở hang tí chút. Ban đầu chị không chịu, nhưng nghĩ lại hư nên cũng bởi tại mình. Đâu phải đua đòi, ăn diện rồi bị sai khiến này nọ đâu. Mình làm công ăn lương, có chăng đời đã vận vào mình cái nghề gần như mạt hạng này. Trong mắt người khác sẽ không có một tia nhìn thiện cảm, huống chi là được sẻ chia. Chị Thảo nhiều lần muốn buông bỏ, nhưng lại sợ mình không thể tìm được việc nào khác khi đã lỡ mang tiếng này nọ rồi. Nhan sắc chị có thừa để an nhàn bên một gã đàn ông lắm tiền, hám gái. Chị biết điều đó sau những lần vãn khách, khi đã bị khách chuốc vài ly, đầu lâng lâng, giọng đã nhịu. Một xấp tiền boa gần bằng tháng lương để đổi lấy một cái cầm tay hay một đoạn đường đưa về. Chị khước từ thẳng thừng để nhận lấy sự ganh ghét cùng cái bĩu môi của bọn bạn cùng làm. Mặc kệ, chị giữ gìn và đi về trên con hẻm nghèo, nhưng giàu yêu thương này. Và ở đó chị gặp được người đàn ông của đời mình. Ân cần và tận tụy, tuy kiệm lời nhưng sâu sắc của con người từng trải, nhiều va vấp trên đường đời như anh sẽ là bờ vai vững chắc để chị tựa vào.

Rồi chuyện bất ngờ ập tới khiến người dân trong hẻm sững sờ, buồn như đưa đám. Con bé Thảo sinh viên bỏ học, về quê vì mùa màng thất bát, nợ nần, cha mẹ không thể lo cho con cái ăn học được nữa. Cũng may anh Tiến gặp nó lủi thủi, nước mắt giàn giụa đã đưa về. Chị Thảo “tiếp thị” có mặt ở nhà chú Hài sớm nhất. Chị ôm con bé vào lòng an ủi, động viên. Chị còn tự tay nấu cháo ép con bé ăn nữa. Một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập ngay tối hôm đó tại nhà chú Hài. Ai cũng buồn bã, xót xa cho hoàn cảnh con bé. Hình như ai cũng cảm thấy mình có trách nhiệm với nỗi đau mà con bé chưa tròn hai mươi tuổi phải chịu này. Người ta đưa ra nhiều phương án để giải quyết, miễn sao con bé vượt qua nỗi đau để tiếp tục việc học. Trong lúc mọi người đang bàn bạc thì chị Thảo nhanh nhảu: “Cháu xin hứa sẽ nuôi em Thảo học xong đại học”.

Mấy năm sau, mọi thứ ở hẻm Cây Bàng đã khác trước. Người dân nơi đây sống yên bình và thêm tiếng cười của con trẻ. Chị Thảo “tiếp thị” đã về ở cùng mẹ con anh Tiến xe ôm sau cái lễ cưới giản đơn chỉ vài mâm đãi khách. Cha mẹ chị ngoài quê vào dự, mừng con gái đôi khuyên tai. Anh Tiến cơi nới căn nhà, trông khang trang và ấm cúng. Con bé Thảo đã tốt nghiệp đại học. Còn cặp vợ chồng thuê trọ cuối hẻm thì không ai muốn nhắc tới. Sau cái lần con vợ làm nũng chồng, chỉ là một hình thức che mắt, đã bị Công an triệu tập lấy lời khai vì chúng chính là mắt xích quan trọng trong đường dây tuồn ma túy vào thành phố.

Hẻm Cây Bàng bây giờ không còn cụt nữa. Một con đường chạy dài thông thoáng và tráng bê tông nối với con đường lớn để vào trung tâm thành phố. Mấy cây bàng lá đỏ đợi mùa sang, trút xuống từng đợt lá, xào xạc dưới chân nghe âm vang như tiếng gọi thầm gợi khơi bao kỷ niệm./.

Truyện ngắn của Sơn Trần
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Chuyện ở hẻm Cây Bàng