(HPĐT)- Con chim xanh vẫn đang hót. Nhưng hình như Tít thấy tiếng hót không được trong trẻo như ban nãy. Lúc trước Tít thấy mặt con chim vui vẻ bao nhiêu thì giờ lại thấy buồn bã bấy nhiêu. Tít nghe như chim đang hót “anh Tít ơi đừng khóc nữa, khóc nhè là xấu lắm đó”. Nghĩ thế Tít lại càng khóc to hơn. Làn roi mây vun vút quật vào mông Tít. Mẹ vừa đánh vừa nói “đánh cho chừa nhé, chừa cái thói nhặt nhạnh này”. Bà nội ngồi cạnh đó cũng nói thêm vào: “Ừ, hư thì phải đánh”.

Ảnh minh họa: Vũ Dũng
Tai cu Tít ù đi, nó thấy đôi mắt căng mọng nặng nề, mẹ không đánh nữa nhưng nước mắt vẫn cứ rơi. Nó ngồi thu lu ở xó nhà, gục mặt vào hai cánh tay đang khoanh trên đầu gối. Mẹ đã mang con chim xanh đi. Dù Tít vừa khóc vừa nói: “Con chim này là của con mà mẹ”. Nhưng mẹ vẫn quát Tít: “Con đừng nói dối, nói dối là xấu lắm!”. “Mẹ ơi, con không muốn làm người xấu đâu!”. Tít chỉ kịp gào lên thì mẹ đã đi mất.
Sự tủi thân lại ngập tràn, nước mắt cứ thế rỉ ra ướt đầm cánh tay. Tít chợt nhớ, là do Tít, chính Tít đã đánh mất lòng tin của mẹ và bà. Nên giờ mọi người không còn tin Tít nữa.
Chuyện là hôm ấy, một ngày thu nắng đẹp, Tít và Tũn rủ nhau đi tìm tổ chim. Hai đứa mò mẫm sang vườn nhà bà Nguyên. Bà Nguyên là bà già sống một mình, mắt mờ, tay chậm lại còn thêm phần nặng tai nữa. Vườn nhà bà rộng, nhiều cây cổ thụ, nên chim đến hót ríu ran suốt ngày. Đã thế, nhà bà không xây tường rào nên dễ ra, vào. Trước bà Nguyên có nuôi gà nhưng bị trộm bắt hết, từ đó đến giờ bà chẳng nuôi gì nữa. Hằng ngày, bà thường chống gậy ra ngoài hiên nhà ngồi ngóng trông, tư lự. Chắc lúc ấy bà đang nhớ con, nhớ cháu trên thành phố. Tít và Tũn nhanh chóng lẻn vào vườn bà Nguyên, mải miết tìm những tổ chim non, hy vọng tìm được mấy con chào mào thì chao ôi… Nghĩ đến mà sướng, đem ra đổi với anh cu Long thể nào anh cũng cho vài đồng tha hồ mà ăn kem mút với mua bi chơi.
Ảnh minh họa: Vũ Dũng
(HPĐT)- Một lúc sau chưa thấy tổ chim nào, nhưng hai đứa há hốc miệng, bởi những quả na dai chín thơm nức mũi. Những quả na đu đưa trong gió, tròn căng mẩy, giống na mới nên trông to, ngon hơn bình thường. Hai đứa ứa nước miếng, thằng Tũn đưa tay ra định hái, Tít vội ngăn lại: “Hoãn… Đừng hái. Như này là ăn trộm đấy, vào xin bà đã”. Thằng Tũn trợn mắt nói: “Hâm à, vào xin bà lại mắng cho. Bà già rồi, mắt mờ, tai nặng, mình hái vài quả sao bà biết được”. Thấy thằng Tũn nói cũng có lý, hơn nữa bụng Tít cũng đang sôi lên sùng sục, Tít đồng ý. Hai đứa nhanh nhảu hái mỗi đứa vài quả giấu vào vạt áo, rồi chạy ra chỗ khuất ngồi ăn. Chúng ăn một cách ngon lành, ăn xong thấy hả hê và quên luôn nhiệm vụ đi tìm tổ chim.
“Thế còn mấy quả này thì làm sao?” - Tít hỏi Tũn. Tũn dí dỏm: “Thì đem về chứ làm sao!”. Tít lo lắng: “Đem về, lỡ mẹ biết, mẹ đánh chết”. Tũn cười: “Sao ngốc thế Tít. Tớ bảo, chia nhau mang về. Người lớn có hỏi thì bảo con sang nhà Tũn chơi, mẹ bạn ấy cho con đấy. Còn mẹ tớ mà hỏi thì tớ sẽ bảo con sang Tít chơi, bà Tít cho con đấy!”. Ừ, khá hợp lý, Tũn nhìn vậy mà đáo để ghê. Tít thầm nghĩ.
Chiều đó, khi mẹ Tít đi làm về. Tít sung sướng mang quả ra mời bà và mẹ ăn, còn lém lỉnh: “Bà và mẹ ăn đi, nay con sang nhà Tũn chơi, mẹ bạn ấy cho nhà mình mỗi người một quả. Con ăn rồi, đây là của bà và mẹ”. Bà và mẹ vừa ăn vừa khen ngon, rồi bảo Tít: “Tít nhớ, người lớn cho thì phải xin và biết cảm ơn con nhé. Mà lần sau ai cho gì con nhớ khéo léo từ chối. Vì nhà người ta cũng phải đi mua mới có con à!”. Mẹ vừa dứt lời thì có tiếng chuông điện thoại reo lên.
Không biết ai gọi mẹ, chỉ biết khi mẹ quay vào, mặt mẹ tối sầm lại. Mẹ hỏi: “Tít, na này đúng là mẹ Tũn cho à?”. Tít vẫn nhanh nhảu: “Vâng mẹ, cô ấy bảo cho ăn thử xem ngon không mẹ à!”. Ánh mắt mẹ nhìn Tít giận dữ: “Tít, con định nói dối nữa không. Cô Hạnh vừa gọi điện hỏi mua na ở đâu mà ngon thế. Mẹ bảo Tít nói cô cho cơ mà. Cô Hạnh nói sao Tũn bảo sang chị chơi bà nhà chị cho nó.”.
“Con, con,….”. Cu Tít ấp úng nói không nên lời. Cùng lúc, tiếng từ phía nhà bà Nguyên vọng lại. Ai chứ nhà bà Nguyên mà bị mất trộm cái gì thì cả xóm biết. Bà nói như hát hay, đã thế lại còn to như chiếc loa phóng thanh ở đầu làng. Cũng có thể do bà bị nặng tai nên bà mới nói to như vậy.
Tít choàng mở mắt, nắng hè rọi vào phòng gay gắt. Ơ, Tít ngạc nhiên, con chim xanh đang ở trên bàn! Con chim xanh bằng nhựa, được lắp pin có thể hót và ca hát. Sao lại ở trên bàn nhỉ, chẳng phải mẹ đã mang đi rồi sao. Hay là Tít vẫn đang mơ ngủ. Nghĩ vậy, Tít lấy tay dụi mắt lần nữa.
“Tít ơi, Tít dậy rồi à! Con còn mệt không, con ăn cháo đi rồi uống thuốc, đêm qua con bị ốm đấy!”. Tít còn lơ mơ chưa hiểu, đôi mắt nó mở to nhìn con chim trên bàn. Mẹ mỉm cười, lâu lắm rồi Tít mới thấy mẹ cười. Mẹ ôm Tít vào lòng, thủ thỉ: “Tít ơi, mẹ xin lỗi Tít nhé. Tít mau ăn cháo đi, hôm nay mẹ sẽ dành cả ngày đưa Tít đi chơi”.
Mẹ đã đem con chim xanh sang nhà em Trà, vì cả bà và mẹ đều không tin em Trà lại cho Tít đồ chơi xịn như thế. Mẹ nghĩ trong lúc chơi, Tít đã nhặt trộm của em nên mẹ giận lắm và mẹ đã đánh Tít. Vừa vào đến sân nhà em Trà, mẹ gặp ngay bà em Trà. Mẹ có nói với bà lão là mẹ sang để trả con chim do mải chơi mà anh Tít cầm về. Bà lão thở dài bảo: “Ối trời, cái con bé Trà nhà tôi nó chẳng biết giữ gìn gì đâu, đồ chơi cứ vứt lung tung rồi mất hết cả thôi”. Điều ấy lại càng làm cho mẹ buồn lòng.
Vừa hay lúc đó em Trà lon ton chạy ra bảo: “Đây là con chim hôm qua cháu cho anh Tít mà. Cháu thấy anh thích con chim lắm. Anh Tít ngoan, nên cháu cho anh đó. Cháu còn nhiều đồ chơi xinh và xịn hơn cơ”.
Lời nói của bé Trà làm mẹ thấy hối hận lắm. Bấy lâu nay với mẹ cu Tít luôn là đứa trẻ bướng bỉnh, nghịch ngợm. Mỗi khi đi làm về, bà nội Tít lại phàn nàn. Trước những áp lực của cuộc sống, mẹ quên mất rằng Tít của mẹ cũng là một đứa trẻ, hồn nhiên, ngây thơ, hiếu động và chắc chắn cũng có nhiều tổn thương khi không được quan tâm. Con cũng cần được chia sẻ, cảm thông và thấu hiểu thay vì những áp đặt của người lớn. Mẹ biết, Tít của mẹ ngoan, Tít của mẹ không phải người xấu. Là do mẹ chưa tốt. Mẹ xin lỗi Tít.
Mẹ vừa nói, vừa ôm Tít vào lòng, khẽ vuốt ve mái tóc cháy nắng của Tít. Rồi mẹ thơm lên trán tít. Tít thấy hơi ấm của mẹ như những ngày thơ, thấy những tổn thương, muộn phiền trong lòng bấy lâu tan biến. Và Tít thấy thương mẹ nhiều hơn.
Trong vòng tay của mẹ, hình như Tít thấy ánh mắt bố đang âu yếm nhìn hai mẹ con, rồi bố cười hạnh phúc. Tít cũng mỉm cười tự hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ để mẹ phải buồn nữa./.
Trần Tú