(HPĐT)- Ngày đầu tôi đến Hải Phòng là ngày âm u, không có nắng cũng chẳng mưa rào. Và hoa phượng vĩ cũng chưa bung nở trên cành để vị khách phương Nam ngẩn ngơ tiếc nuối, vì không được ngắm trọn vẻ đẹp của Hải Phòng- nơi được mệnh danh là “thành phố Hoa Phượng Đỏ”. Ngồi trên taxi từ sân bay Cát Bi về khách sạn, anh lái xe - không biết vô tình hay cố ý- mở bài hát “Thành phố Hoa Phượng Đỏ” của nhạc sĩ Lương Vĩnh, như lời chào nồng hậu của người đất Cảng dành cho vị khách phương Nam.

Hoa bằng lăng tím biếc bên ban công một ngôi nhà được xây dựng từ thời Pháp thuộc trên phố Cầu Đất, quận Ngô Quyền. Ảnh: Giang Linh
Đêm đầu ở Hải Phòng, tôi gọi taxi đến phố Lạch Tray, thưởng thức bát bánh đa cua nóng đầy trong làn gió mát lành của đất Cảng. Nơi tôi sinh ra được mệnh danh là “xứ cua”. Nhưng bánh đa cua ở đây mang lại cho tôi cảm giác rất khác, sợi bánh mềm dẻo dai, nước thơm ngon béo ngậy. Bà cụ bán hàng biết tôi vừa đáp máy bay đến, thấy thương, thả thêm vào bát tôi ít bánh đa như món quà dành cho người lữ khách. Trông cụ hiền lành, tảo tần và nhân hậu như bà nội của tôi. Đêm sương rơi trên mặt hồ An Biên. Đi một vòng quanh hồ, người lữ khách với những chênh vênh, mơ hồ ở cái tuổi hai mươi bảy bất chợt thấy mình cô đơn quá, muốn ngồi cạnh một ai, muốn thủ thỉ một điều gì cho tận cùng gan ruột của mình. Ngày hôm sau, trời lất phất mưa. Vẫn cái sắc trời đượm buồn của những ngày chưa thật là hạ, cũng chẳng còn dấu vết gì của mùa xuân. Tôi lòng vòng trong thành phố, thấy được sự hiện đại của thành phố Cảng. Xe đi ngang qua Nhà hát thành phố, Ga Hải Phòng..., tôi thả kính xuống, ngắm nét đẹp của lối kiến trúc sang trọng. Từ trung tâm thành phố, qua chiếc cầu mang dáng hình cánh chim biển bắc qua sông Cấm- cầu Hoàng Văn Thụ, xe đưa tôi đi về phía huyện Thuỷ Nguyên, nơi có nhiều vết tích của cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm cách đây hơn mười thế kỷ. Về Hải Phòng, tôi thấy mình như kẻ độc hành ngược dòng lịch sử để tìm về quá khứ, để mường tượng dáng hình cha ông và nhận mặt cội nguồn. Ngắm Bạch Đằng Giang huyền thoại, bãi cọc tái hiện lại thời kỳ lịch sử đau thương mà hào hùng vĩ đại, cả những dấu vết còn sót lại như chiếc cọc gỗ từng đâm thủng thuyền giặc, những vũ khí được sử dụng trong trận chiến năm xưa..., tôi thấy mình như lửng lơ giữa hai chiều thời gian: Hiện tại và quá khứ. Tôi nhận ra đây mới đúng là cuộc “chữa lành” thật sự. Tìm đến những di tích lịch sử, nơi ông cha ta đã từng đổ máu xương để ta thêm vững bước chân trên mảnh đất này.
Hải Phòng trong mắt tôi là thành phố Cảng nhiều trầm tích lịch sử, văn hoá, là nơi lưu giữ hào khí của thời đầu dựng nước, nuôi dưỡng hồn dân tộc trong suốt dặm dài của Tổ quốc thiêng liêng. Trên chuyến xe rời Hải Phòng để đi tiếp hành trình khám phá vẻ đẹp và giá trị của di sản, khám phá chính mình, tôi nhìn những cảnh vật cuối cùng của Hải Phòng vút qua ô cửa, bất chợt trông thấy sắc đỏ của hoa phượng vĩ bung nở trên cành như một lời tạm biệt và gọi mời đầy luyến lưu thương nhớ trước khi người khách lạ đi sang miền đất khác. Tôi thấy lòng mình rộn rã…/.
Hoàng Khánh Duy