Điểm tựa vững chắc của vợ

18/10/2017 11:31

Ái Phương

Sáng sáng, vợ chưa dậy thì chồng đã dậy trước, hãm sẵn ấm nước thuốc để lát người ốm có nước uống cả ngày. Khi nghe tiếng vợ lạch xạch trên giường là chồng lật đật vào ngay để đỡ… Hoặc chí ít cũng đưa cho vợ cái gậy dò đường. Từ hồi bị biến chứng, răng lợi cũng lung lay cả, chị Minh rất ngại đánh răng mỗi sáng. Nhưng chồng chị động viên, pha sẵn cả nước muối nhạt để chị ngậm hàng ngày, cho nên chị cố hoàn thành công việc vệ sinh cá nhân như một người bình thường, để không phụ công anh. Làm xong những việc tưởng chừng đơn giản đó cũng tới gần nửa tiếng, là đến giờ ăn sáng. Trước khi ăn, anh giúp chị tiêm một ống insulin. Tiêm xong phải ăn ngay, bởi vậy bữa sáng bao giờ cũng được anh chu đáo chuẩn bị từ trước. Chị Minh chỉ ăn cháo nhạt hoặc gạo lứt với muối vừng. Có lần chị hỏi anh :

(Ảnh minh họa)

- Anh cứ ăn theo em như thế, có bị nhạt mồm nhạt miệng không ? Người chồng chung thủy của chị đáp vui vẻ:

- Không, nhìn em ăn là anh thấy vui rồi. Hôm nào em không ăn được anh mới thấy nhạt mồm nhạt miệng

Hai vợ chồng cùng cười. Cả hai bỗng nhớ những ngày xửa xưa, khi còn chưa cưới. Họ từng ăn chung một bát cơm đạm bạc thời sinh viên, nhiều khi chỉ có vài hạt lạc rang nhưng sao ngon thế. Hoặc là khi mới cưới được vài năm, các con còn bé, chị Minh cố tần tảo xoay những bữa cơm rau dưa nhưng mà bày soạn ngon mắt, nhìn chồng, con ăn ngon lành, chị thấy khỏe ra, dù khẩu phần thiếu chất dinh dưỡng. Chồng làm công tác đoàn thể thường xuyên xa nhà, tiêu chuẩn tem phiếu chị chắt chiu để mỗi khi chồng về, mâm cơm có thêm chút thịt, cá. Một tay chị chăm cả đàn cháu chồng từ quê lên Hà Nội học. Cả họ nức nở khen cô dâu Hà Nội khiến anh rất tự hào. Với người vợ như thế, khi chị chẳng may lâm bệnh, anh nào không lấy cái tình mà đối đãi lại.

Ăn sáng xong, anh rót nước thuốc cho chị uống, sau đó dọn rửa. Trước đó, anh dìu vợ ra chiếc ghế để chị ngồi nghỉ cho thoải mái. Đôi mắt chị đã yếu lắm, bởi vậy không xem ti vi mà anh bật đài cho vợ nghe. Chị thuộc lòng giờ giấc theo nhạc hiệu của đài, đúng kiểu “nghe nhạc hiệu đoán chương trình”. Nhưng thường anh không để chị ngồi lâu một mình. Thời tiết thuận lợi, anh dìu chị đi bộ nhẹ nhàng trong sân khu chung cư. Hình ảnh cặp vợ chồng già chầm chậm đi bên nhau, vợ đeo cặp kính đen, tay vịn chặt vào chồng trở nên quen thuộc với bà con lối xóm. Cũng có kẻ xấu thói, nói lén sau lưng là anh đang “diễn”. Nhưng nếu như họ chỉ cần sống cùng anh chị một ngày, bảo đảm sẽ xấu hổ về sự bình xét hồ đồ của mình.

Chị Minh luôn thầm cảm ơn ông trời đã ban cho chị một người chồng không chỉ hết lòng yêu thương vợ, mà còn biết chăm sóc chị đúng khoa học. Mặc dù căn bệnh tiểu đường đã vào thời kỳ biến chứng nhưng chị không bi quan. Bởi chị biết, bên chị bao giờ cũng có một điểm tựa vững chãi.

(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Điểm tựa vững chắc của vợ