(HPĐT)- Những người con vừa bước qua tuổi chập chững làm người lớn, chụm đầu bàn chuyện về những bông hoa, Ngày Quốc tế phụ nữ đến, cũng phải có đóa hồng, đóa lan làm quà để mẹ vui. Bao nhiêu năm mẹ vất vả nuôi nấng trưởng thành, chăm con rồi lại chăm cháu, loáng cái đã thấy tuổi xuân trôi đi, tuổi già cận kề. Nghĩ lại đời mẹ quá cực khổ, quanh năm chân lấm tay bùn, chẳng quần là áo lượt, chưa từng một lần biết hội hè, chưa từng đi xa lũy tre làng, cũng chưa từng biết ngày kỷ niệm hay ngày sinh nhật. Mẹ quẩn quanh với vườn tược, với dây khoai lang, với luống bắp cải, su hào, cà rốt, với con lợn, con gà trong chuồng.

Mẹ là hình mẫu đối với vô số những bà mẹ quê, nông dân tần tảo. Dáng mẹ gầy nghiêng đôi vai gánh nặng trĩu, oằn quang gánh đi khắp dọc triền đê, đường làng. Những đứa con khi thì nằm trên lưng mẹ, lúc lại ngồi vắt vẻo trong thúng mủng mẹ gánh. Một bên hàng hóa, một bên là con mẹ cứ thế đi dặm dài năm tháng, bươn trải nuôi con khôn lớn trưởng thành.
Có lần, tôi hỏi mẹ, ước mơ của mẹ là gì, mẹ chỉ cười rằng ước mơ của mẹ là nhìn thấy con của mình lớn lên và hạnh phúc. Chỉ có vậy thôi. Ánh mắt mẹ trìu mến nhìn các con, dang đôi tay dịu dàng hít hà lên vầng trán, lên mái tóc rồi ôm chặt vào trong lòng. Chỉ có vậy thôi, nhưng mỗi lần nhắc nhớ tôi lại thấy nhói lòng.
Ngày lễ mẹ vẫn nhận hoa của các con, vẫn cái mắng yêu như ngày nào, mua làm gì tốn kém, chừng ấy số tiền mẹ đong được bao nhiêu cân gạo, mua được bao nhiêu lạng cá khô, rồi cây trồng phân giống. Các con trêu mẹ, chẳng nhẽ mẹ không muốn ngắm một bông hoa đẹp? Muốn thưởng thức một bông hoa thơm? Mẹ cười, bông hoa đẹp nhất của mẹ là các con. “Bông hoa đẹp nhất là các con”.
Trái tim tôi xao động, trái tim tôi thổn thức, tự khi đó tôi thấy mẹ là bông hoa đẹp và rạng ngời nhất trên thế gian này. Và dù mẹ có già đi thêm nữa thì với những người con của mẹ, mẹ luôn là bông hoa đẹp và ngát thơm nhất trên thế gian…
MAI HOÀNG