
Ảnh minh họa
Như tại Trung Quốc, trước đây cũng chỉ có gạch nung truyền thống, nhưng từ năm 1990 bắt đầu đưa ra kế hoạch phát triển vật liệu mới từng bước thay thế vật liệu cũ, hiện nay gạch không nung chiếm tới 60% tổng lượng gạch sử dụng. Các nước khác như Ấn Độ, Pháp, Mỹ, Đức, Bỉ, Nam Phi… cũng sử dụng khoảng 70% – 80% nhu cầu gạch xây dựng của họ bằng công nghệ Polymer. Thái Lan không ban hành chính sách khuyến khích vật liệu xây không nung nhưng Nhà nước quản lý chặt việc sử dụng đất đai. Do đó, vật liệu nung có giá cao hơn rất nhiều vật liệu xây không nung. Yếu tố thị trường điều tiết khiến công nghiệp vật liệu xây không nung ở Thái Lan rất phát triển như bê tông nhẹ đã có cách đây 10 năm.
Trong khi đó, tại Việt Nam, theo số liệu thống kê của Bộ Xây dựng, vật liệu xây không nung hiện chỉ đạt hơn 24% so với tổng sản lượng vật liệu xây dựng. Tổng công suất thiết kế cácchủng loại vật liệuxây không nung đến hết năm 2016 đạt khoảng 7 tỷ viên quy tiêu chuẩn/năm, tuy nhiên mới chỉ sản xuất 6,5 tỷ viên quy tiêu chuẩn/năm. Một trong những nguyên nhân khiến tỷ lệ sử dụng gạch không nung còn thấp là do giá thành cao hơn so với gạch nung. Ngoài ra còn do yếu tố tâm lý; do thói quen của người dân, thích sử dụng gạch nung đỏ, chưa thật tin tưởng vào chất lượng của gạch không nung. Trong khi đó, thực tế tại ViệtNamđã có không ít công trình lớn sử dụng gạch không nung rất hiệu quả. Điển hình như: Keangnam, Landmark Tower, Lotter Center; Sân vận động Mỹ Đình, Làng Việt kiều châu Âu; Sông Giá Resort (Hải Phòng)…
Hiện mỗi năm, Việt Nam tiêu thụ khoảng 20 tỷ viên gạch, gồm gạch vỉa hè, gạch terrazzo, gạch men, gạch granite… Với đà phát triển này, đến năm 2020 lượng gạch cần cho xây dựng là hơn 50 tỷ viên/năm. Mục tiêu trong “Chương trìnhphát triển vật liệu xây không nung đến năm 2020” đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt là phải đạt tỷ lệ gạch xây không nung lên mức 30-40% vào năm 2020.
Do đó, để đẩy mạnh xu hướng sử dụng gạch không nung, theo kịp các nước phát triển trên thế giới, một trong những điều kiện quan trọng là áp dụng công nghệ sản xuất gạch không nung hiện đại trên thế giới; tận dụng nguồn tro, xỉ than từ các nhà máy nhiệt điện, hóa chất để sản xuất vật liệu không nung… Cùng với đó là có các cơ chế chính sách phù hợp, hỗ trợ các doanh nghiệp sản xuất gạch không nung giảm giá thành; bảo đảm chất lượng tốt hơn, bền hơn gạch nung để thuyết phục người tiêu dùng. Ngoài ra, cần tăng cường công tác tuyên truyền để các tổ chức, doanh nghiệp, nhân dân hiểu được lợi ích thiết thực từ sử dụng gạch không nung để góp phần phát triển xây dựng xanh, bền vững, thân thiện với môi trường…
Bài: Thanh Hiệp