Hàng cây hạnh phúc

Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Hùng 29/03/2024 16:44

(HPĐT)- Chỉ là chuyện trồng cây, có gì để mà nói? Ấy vậy mà khi đọc truyện của nhà văn Nguyễn Quốc Hùng, phía sau hàng cây xanh ẩn chứa nhiều vấn đề. Đó là ước mơ, khát vọng xây dựng cuộc sống xanh bền vững, phát triển kinh tế, nhưng vẫn gìn giữ môi trường trong lành cho những thế hệ mai sau. Đó còn là cuộc đấu tranh giữa tư tưởng ích kỷ, hẹp hòi, chỉ vì lợi ích cá nhân, cách làm ăn chộp giật với tư tưởng làm tốt, làm đúng từ đầu để sự phát triển thực sự bền vững, thực sự vì ấm no, hạnh phúc của con người. Như đốm xanh nhỏ, nhưng đầy sức sống, câu chuyện "tiếp lửa" cho những trái tim mong muốn dựng xây cuộc đời hạnh phúc, bình yên cho bản thân và cả cộng đồng.

Minh họa: Đặng Tiến

Hai năm xa cách, lại là chuyến về này hai gia đình sẽ gặp nhau để bàn chuyện trăm năm của hai đứa, nhưng khi gặp nhau Thành lại tỏ thái độ không vui. Từ lúc ra khỏi nhà đến giờ không ai nói câu gì. Hay là…! Không, anh ấy không phải là người dễ thay lòng đổi dạ.

Mai chủ động "phá băng".

- Hôm nay rằm mà chưa thấy trăng, anh nhỉ!

Thành nhìn lên tán cây, thái độ không thoải mái:

- Cây che kín thế này…

Mai nói như reo vì cũng muốn khoe:

- Anh thấy hàng cây lớn nhanh chưa. Có hai năm mà quanh khu công nghiệp sắp thành rừng rồi. Là kỹ sư trồng trọt, anh nhận xét thế nào?

- Em hào hứng nhỉ? - Thành dửng dưng.

- Em thấy anh có điều gì đó khó chịu.

- Thôi, về! - Thành gắt.

Thành quay người đi về. Mai níu lại.

- Em có điều gì sai à?

- Thôi được, anh nói thẳng, khu công nghiệp cho em cái gì mà vận động cả nhà người yêu di dời? Mới làm có mấy năm mà người ta cho em chức trưởng phòng môi trường. Nhanh thế!

Mai nói căng:

- Thế thì về! Yêu nhau mà không tin tưởng nhau, khi về sống chung chỉ làm khổ nhau.

Trăng rằm đã chếch đằng Tây. Ánh trăng trong vắt kia lẽ ra là niềm vui của Mai và cũng là niềm vui của hai gia đình. Vậy mà…

*

Ông Thanh, bố của Thành đề xuất với Ban quản lý Khu công nghiệp:

- Nhìn hàng thông bao quanh khu công nghiệp xanh tốt như rừng, tôi thích lắm. Nó khiến tôi nhớ lại ngày đầu quân ngũ được huấn luyện tại rừng thông, nơi tôi gặp bà ấy. Bây giờ rừng thông đang là hàng rào xanh để giữ môi trường chung quanh Khu công nghiệp được trong sạch. Nhưng khu rừng ấy vẫn chưa khép kín bởi mấy hộ gia đình chúng tôi. Thấy hơi chướng. Nếu Khu công nghiệp cần, chúng tôi sẵn sàng di dời với sự thỏa thuận đền bù có lợi cả đôi bên. Đó là suy nghĩ của người già, còn ý của con trẻ nữa, cần phải có sự đồng thuận trong gia đình. Nếu con trai tôi đồng ý, hai bên sẽ tiến hành.

- Sao bác lại có quyết định này? - Giám đốc Ban quản lý bị bất ngờ, hỏi: - Vòng tròn xanh chính là ý tưởng của cháu Mai. Nhưng đến nay vòng tròn ấy chưa được hoàn thiện, chúng em đang sắp xếp lại quỹ đất bên trong. Lợi về môi trường cũng sẽ lợi về kinh tế.

- Tôi có điều kiện là, khu đất này sẽ thành một rừng mai vàng.

Ý nguyện của ông Thanh được chấp thuận.

Mai biết vì sao người yêu mình không vui rồi.

Mai muốn đi nhanh qua nhà người yêu, nhưng bước chân cứ níu lại, chùng chình. Giận thì giận, nhưng cũng cần phải biết rõ ý của Thành. Đấy là trách nhiệm. Cửa nhà Thành đóng kín. Anh ấy chưa dậy. Có tiếng ô tô lại gần rồi dừng lại. Tiếng người trên xe chào:

- Đi làm sớm thế cháu!

Mai nhìn vào xe, chào lại:

- Cháu chào chú! Chú chưa đi họp à?

- Chờ chú, có công việc muốn bàn với cháu.

Giám đốc Ban quản lý Khu công nghiệp mở cửa xe, xuống đi bộ cùng Mai. Hai người chưa kịp bàn công việc thì có người chặn ngang. Đó là Thành.

- Rủ nhau đi làm sớm thế!

- Anh theo dõi tôi đấy à? - Mai tỏ ý bực bội với hành động khiếm nhã của Thành.

- Tôi thấy cái chức trưởng phòng của cô có mùi nên nhắc nhở.

- Anh thôi ngay đi! - Quay sang giám đốc, Mai quyết định:

- Cháu xin phép nghỉ buổi sáng để giải quyết việc gia đình.

Một cô gái mạnh mẽ như Mai cũng không tránh khỏi buồn lòng khi chứng kiến thái độ không đúng của chồng sắp cưới trước giám đốc.

Bố Thành phản ứng gay gắt:

- Là thằng đàn ông mà không thẳng thắn trình bày quan điểm của mình, cứ úp mở, bóng gió như đàn bà. Con Mai lấy anh đời nó sẽ khổ. Có mặt tôi với con Mai đây, anh trình bày quan điểm của mình đi, nếu phù hợp chúng tôi sẽ theo, bằng không anh đi đâu thì đi.

Thành uống một hơi dài cạn cốc nước để giải tỏa cơn ghen tức bột phát:

- Chứng kiến người yêu đi sóng đôi, tình cảm với người đàn ông khác thì bố bảo con phải cư xử thế nào!

- Anh nhỏ nhen lắm. Chú giám đốc ấy đáng tuổi cha chú anh rồi đấy. Chuyện ấy tôi tin cái Mai. Lúc này, tôi muốn anh trình bày quan điểm sống của anh kia.

- Vâng, con đi vào Nam là học cách làm giàu. Với con, điều quan trọng nhất để làm giàu là phải nắm bắt được cơ hội và phải quyết đoán. Nhưng không phải theo cái cách cô ta đang làm. Từ lúc biết tin ở nhà tự quyết bàn giao đất cho khu công nghiệp con thấy có vấn đề.

Mai nói cắt lời Thành:

- Chưa ai quyết điều gì cả, bố vẫn chờ ý kiến của anh. Khu công nghiệp tôn trọng quyết định của gia đình.

Thành tỏ ý không muốn nghe ý kiến của Mai, nói tiếp:

- Con nói lại ý của con, một cây mai thế trồng trong chậu, biết cách chăm tỉa sẽ ra tiền tỉ, còn một rừng mai có khi chỉ được vài triệu đồng mà tốn không biết bao nhiêu đất. Bây giờ tấc đất tấc vàng, trồng cây chung quanh khu công nghiệp vừa tốn đất, được lợi gì đâu. Trước mắt, nhà mình ngay cổng khu công nghiệp, giá trị mảnh đất không nhỏ, chỉ cần buôn bán nhỏ lẻ, làm dịch vụ cho công nhân thôi thì thu nhập cũng hơn lương cán bộ trưởng phòng mèng. Con tích cóp được ít vốn, dự định làm vài dịch vụ phù hợp với nhu cầu của công nhân, kết hợp đầu tư vườn cây cảnh, vừa làm cảnh quan vừa kinh doanh, đúng với kiến thức con được học. Mai đã bị Thành đẩy ra xa hơn.

Mai đã thành người ngoài, không còn đủ tư cách để tham gia bàn bạc kế hoạch tương lai của Thành.

Trồng rừng mai là ước vọng của ông Thanh có nguy cơ không thành hiện thực. Nhìn rừng thông lên xanh, ông Thanh nhớ lại thời bộ đội cùng bố Mai ở rừng núi Yên Tử. Ngày xưa, bố Mai mê sắc vàng của hoa mai ở đấy nên đặt tên con gái là Hoàng Mai. Từ lâu, hai ông đã bàn nhau, về già có được rừng mai ngay gần nhà vừa đẹp cảnh quan vừa có ý nghĩa của cuộc đời riêng.

Mai cũng xây đắp cho mình hình ảnh lãng mạn, trước khi đến hội trường tổ chức lễ thành hôn, mọi người cùng nhau tới khu nền nhà cũ, chứng kiến hai đứa trẻ trồng hai cây mai vàng Yên Tử ở chính giữa và chung quanh reo những hạt mai tứ quý đen nhánh như hạt na. Mai muốn được tận tay chăm sóc cây từ khi là mầm xanh mới nhú lên. Vài năm thôi, trước cổng Khu công nghiệp sẽ là vườn hoa mai vàng rực. Hai cây mai Yên Tử được đặt mua. Những hạt mai tứ quý nóng rực trong lòng bàn tay.

Mai đi ra bể nước sạch sau xử lý nhìn đàn cá tranh nhau đớp mồi, lòng trĩu buồn. Không để một giọt nước ô nhiễm nào trong khu công nghiệp thải ra môi trường chung quanh. Tiêu chí của lãnh đạo thành phố cũng như lời hứa của Ban giám đốc Khu công nghiệp trước người dân quanh vùng thành hiện thực. Còn với Thành, tình yêu hai người trở nên sâu nặng, tưởng chừng hiểu nhau tới chân tơ kẽ tóc, vậy mà sau thời gian ngắn anh trở về Mai không còn nhận ra. Những cung cách làm ăn kiểu chộp giật, bất chấp mối nguy hại tới xã hội như một số cơ sở sản xuất đã làm, miễn là kiếm được nhiều tiền khiến suy nghĩ của anh ấy vẩn đục. Xử lý thế nào từ nước ô nhiễm thành nước sạch thì Mai đã thực hiện thành công, nhưng còn xử lý việc đời thì Mai chưa đủ kinh nghiệm.

- Sao không lấy mẫu kiểm nghiệm mà đứng ngây như bị mất hồn thế.

Mai giật mình quay lại thấy ông Thanh cùng Giám đốc đến ngay cạnh.

- Không biết thuyết phục người yêu thế nào phải không? - Giám đốc hỏi:

- Có muốn chú giúp đỡ không?

- Dạ, chuyện riêng của chúng cháu để chúng cháu giải quyết ạ.

Ông Thanh nói:

- Chuyện của các con không thể đứng ngoài gia đình và xã hội được.

Mai nhìn theo hướng tay chỉ của ông Thanh. Thành đến từng gốc cây, chăm chú xem xét từ gốc tới ngọn.

- Bác tin thằng Thành vẫn yêu cây cối như ngày xưa. Chỉ có điều nó chưa tìm được hướng đi đúng.

*

Chiều nay, người "vô tình" quen mời Thành tham quan cơ sở sản xuất theo mô hình nông nghiệp công nghệ cao.

Thành sững sờ trước thảm xanh mướt mát của những chậu hoa hồ điệp còn non. Thành soi xét tỉ mỉ từng vì kèo, mái chắn nắng đến những thiết bị hiện đại của khu nhà nuôi trồng. Thành vuốt nhẹ những chiếc lá to tròn như bàn tay của trẻ thơ. Khát khao bùng cháy trong đôi mắt của Thành.

Nhìn Thành qua camera, Mai muốn ào vào ôm lấy người yêu rồi hỏi, có phải những kiến thức đã được học trong trường khiến anh ước ao có được trang trại như thế này, phải không! Mai kìm lòng. Chưa phải lúc này.

- Thế nào, kỹ sư nông nghiệp? - Ông Trung, Giám đốc Công ty nông nghiệp công nghệ cao hỏi.

- Đẹp quá chú ạ.

- Chú hỏi thật, kiến thức đại học nông nghiệp của cháu có thể làm được thế này không?

- Dạ. Nhưng còn nhiều yếu tố cần và đủ khác nữa.

- Ngành học của chú không liên quan tới nông nghiệp, nhưng mỗi lần về quê, cái bản chất chân lấm tay bùn lại trỗi dậy, chỉ muốn tự tay chăm tỉa trồng trọt cây cối khiến chú lao vào làm. Thế mà thành công, có được vườn lan hồ điệp lớn nhất thành phố.

- Biết là vậy nhưng thực hiện mới khó.

- Thanh niên gì mà chưa vấp đã thấy đau. Khó thì ra nhà hàng chú giải thích.

Mai nhìn Thành qua camera thấy thương người yêu.

*

Bước vào nhà hàng, Thành định quay ra khi thấy Mai. Ông Trung kéo lại, mắng:

- Khẩu khí của anh đàn ông đâu, ưỡn ngực mà xốc tới, thẳng thắn đối thoại. Nó là con gái, nhưng sống mạnh mẽ, yêu ai thì yêu hết mình, điều đó đáng được tôn trọng mới phải. Còn yêu nó không? Cháu quay ra coi như trong lòng cháu không còn yêu nó.

Thành mạnh dạn đi tới ngồi xuống ghế đối diện với Mai. Ánh mắt còn vương chút buồn, chút ngượng ngùng. Mai lên tiếng trước:

- Hôm nọ, em thấy anh chăm chú xem xét vườn cây ngoài khu công nghiệp.

- Ừ, những cây ăn quả quanh Khu công nghiệp mà lá không vương tí bụi nào, được chăm sóc cẩn thận.

- Đấy là vườn cây các cụ trồng. Các cụ chăm sóc đều có tiền công của khu công nghiệp trả. Hai bố vui lắm. Tuổi già vẫn mong được làm việc có ích.

Quay sang ông Trung, Thành hỏi:

- Sao khu công nghiệp không đấu thầu việc này hả chú?

- Hỏi cái Mai.

Mai đỡ lời chú Trung:

- Không phải việc gì cũng đấu thầu được anh ạ. Mình phải tạo niềm vui cho các cụ già, các cháu học sinh và nhất là cho những đôi vợ chồng mới cưới. Lợi ích của người dân và của Khu công nghiệp phải hài hòa.

Ông Trung vỗ vai Thành hỏi:

- Có dám làm không?

- Làm gì ạ?

- Thì nông nghiệp công nghệ cao. Khu công nghiệp hàng nghìn suất ăn mỗi bữa đang chờ kỹ sư nông nghiệp thực thụ về cung cấp thực phẩm đấy. Đúng ngành yêu thích chưa. Sẽ được bao tiêu sản phẩm. Nhưng phải thực sự sạch, chứ không thể chộp giật được đâu.

- Nhưng …

- Nhưng với nhị gì, dám không! Nếu dám thì gọi món rồi bàn tiếp, nếu không thì về.

Nhà hàng dọn đồ ăn. Mai ra ngoài sân để giấu sự xúc động đang trào dâng. Hương hoa thơm ngát loang chảy trong gió nhẹ./.

Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Hùng
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Hàng cây hạnh phúc