(HPĐT)- Truyện kể về việc cô bé Na mua hoa tặng mẹ nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3. Từ một sự việc tưởng chừng đơn giản ấy, dưới góc nhìn của tác giả Võ Tuyết Luôn, là câu chuyện xúc động và nhiều ý nghĩa. Bạn đọc sẽ không khỏi bùi ngùi thương cảm 2 mẹ con bé Na, khi bố bé Na không may qua đời vì tai nạn lao động. Nhưng xuyên suốt câu chuyện vẫn lấp lánh niềm vui trước sự ngoan ngoãn, lòng hiếu thảo cô bé dành cho mẹ. Bằng lối viết giản dị, mộc mạc, tác giả gửi gắm tới người đọc thông điệp về sức mạnh của tình yêu thương và sự tử tế sẽ góp phần nhân lên những niềm vui, nâng đỡ mỗi người vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống.

Minh họa: Đặng Tiến
HPCT
Giữa trưa nắng chang chang như mùa hè, một cô bé khoảng tầm tám hoặc chín tuổi mặc đồng phục học sinh bước vào cửa hàng hoa. Mùi hương của các loài hoa thoang thoảng cùng với không khí mát lạnh của máy điều hòa nhiệt độ, khiến cô bé nhắm mắt hít hà.
- Em gái nhỏ, em muốn mua hoa gì? - Chủ cửa hàng là một cô gái trẻ bước đến niềm nở hỏi.
Trong cửa hàng, vô vàn những loại hoa xinh đẹp đầy đủ màu sắc được trưng bày. Cô bé đưa mắt nhìn quanh rồi lễ phép hỏi về hoa ly. Buồn bã bước ra khỏi cửa hàng hoa, cô bé vừa đi vừa đếm ngón tay trong miệng lẩm bẩm điều gì đó, rồi thở dài biểu cảm đầy suy tư và buồn bã. Về đến nhà, cô bé bước đến ngồi trước di ảnh của cha nói nhỏ.
- Cha ơi! Con biết vì sao lần nào cha tặng mẹ bó hoa ly cũng bị mẹ cằn nhằn rồi. Hoa ly đắt thật cha nhỉ.
*
Vốn dĩ gia đình 4 người của Na đang sống rất hạnh phúc ở quê. Cha làm thợ hồ, mẹ ở nhà vừa trông em nhỏ, vừa trồng rau, buôn bán nhỏ trước cửa nhà. Cuộc sống tuy có chút vất vả, nhưng gia đình lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười hạnh phúc. Em trai của Na năm nay vừa tròn ba tuổi, hoạt bát và hiếu động hơn Na nhiều. Nhìn thấy cha làm gì, cu cậu cũng bắt chước làm y chang. Có lần cha tặng mẹ bó hoa ly đẹp ơi là đẹp, hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng khắp cả nhà khi mẹ đem trưng trên bàn. Em trai nhỏ của Na đi ra ngoài sân hái mấy bông hoa nhài rồi cũng bước đến tặng cho mẹ. Mẹ vừa mắng cha vừa nhận hoa của thằng Tí.
- Anh đừng có bày đặt mua hoa nữa, có lòng thì cứ hái hoa có sẵn ở nhà như thằng Tí cho đỡ tốn kém? Nhà nhiều thứ cần tiền lắm.
- Một năm có mấy dịp đặc biệt đâu, em cũng đừng tiết kiệm quá.
- Sao anh không mua hoa hồng cho rẻ, mua một bông cũng được mà.
- Không phải em thích hoa ly sao? Miễn em thích là được, đắt một chút có sao
- Cha bế thằng Tí ra nhà sau, vừa đi vừa thơm đôi má bầu bĩnh của nó.
*
Không ai biết trước được ngày mai sẽ có điều bất ngờ nào xảy ra. Gần giáp Tết Nguyên đán, ngôi nhà nhỏ của Na đón nhận hung tin. Cha của Na bị tai nạn ở công trường phải nhập viện cấp cứu, từ bệnh viện huyện, bác sĩ phải chuyển cha của Na lên bệnh viện tỉnh vì vết thương quá nặng. Các bác sĩ không cứu chữa được cha của Na. Ngày cha qua đời, mẹ Na khóc hết nước mắt. Bầu trời xám xịt, mưa to gió lớn như cùng khóc thương đồng cảm với ba mẹ con Na.
Năm ấy, Tết nhà ai cũng vui vẻ nhộn nhịp, mọi người tề tựu, gia đình hạnh phúc, riêng nhà của Na heo hút chỉ có mỗi tiếng nói cười ngây thơ của thằng Tí đang đùa giỡn với con chó vàng ngoài sân. Na cũng còn quá nhỏ để hiểu rõ nỗi đau khổ khi đột ngột mất đi người mình yêu thương. Na chỉ thấy hụt hẫng khi không còn thấy cha chiều chiều đi làm về mua cho quyển tập tô màu mà Na thích nữa. Na cũng không còn thấy mẹ hay cười như lúc trước khi thấy thằng Tí nói những câu ngu ngơ hồn nhiên. Mẹ cứ buồn bã, mỗi lần nhìn lên di ảnh cha trên bàn thờ là mẹ lại khóc. Sau này khi được ông bà nội và ngoại giải thích, Na mới biết cha sẽ mãi không trở về nhà nữa.
Cuộc sống ở quê vất vả, mẹ Na không thể nào lo được cho cả ba mẹ con nếu tiếp tục ở lại quê trồng rau bán cải sống qua ngày như lúc trước kia còn có cha. Qua Tết, mẹ Na quyết định đưa cả hai chị em cùng lên thành phố. Mẹ thuê một căn phòng trọ nhỏ, rồi nhờ sự giúp đỡ của chủ nhà trọ tốt bụng, Na tiếp tục được đi học ở trường. Hằng ngày mẹ đạp xe đưa Na đến trường rồi cùng thằng Tí rong ruổi khắp nẻo đường thành phố, vừa bán vé số, vừa nhặt ve chai.
*
Chỉ còn vài ngày nữa đến ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3, Na muốn tự đi bộ về nhà để tranh thủ nhặt ít ve chai trên đường dành dụm tiền mua hoa tặng cho mẹ, nên Na xin mẹ không cần đến đón. Mấy ngày liên tục, ngày nào Na cũng lẳng lặng ngó nghiêng ở các thùng rác nhặt từng vỏ chai nhựa cho vào bọc đen. Na muốn dành cho mẹ bất ngờ nên để mẹ biết Na đang cố gắng tự kiếm tiền.
- Áo con hôm nay sao bẩn thế? Có phải ngã ở đâu rồi không?
Nhìn thấy quần áo lấm lem vết dơ, mẹ Na lo lắng chạy đến nhìn trái, nhìn phải, quay Na vòng vòng xem chân xem tay. Thằng Tí đứng một bên cũng quan tâm hỏi có phải Na đi vấp cục đá giống nó hôm qua không? Na không muốn nói sự thật với mẹ, quần áo bẩn vì Na nhặt ve chai sơ ý đụng vào thùng rác. Cho nên Na nhận lỗi rồi nói mình không cẩn thận bị ngã. Na tự nhắc nhở mình hôm sau phải cẩn thận hơn, không để quần áo bẩn nữa. Mẹ chỉ quan tâm căn dặn Na đi đường nhớ chú ý, đừng để bị ngã nữa, chứ không trách mắng gì. Nhưng qua ngày hôm sau, quần áo của Na vẫn lấm lem mặc dù ít hơn hôm trước.
- Chị lại ngã nữa hả? Hay ngày mai Tí đến đón chị đi học về rồi dắt tay chị nha.
Nhưng mẹ Na vừa nhìn đã biết chắc chắn Na không phải bị ngã và cũng nhận ra Na hôm qua nói dối. Chị bước đến nhìn thẳng vào mắt Na rồi nhẹ nhàng hỏi.
- Con không phải bị ngã đúng không? Trẻ ngoan thì không được nói dối, nói cho mẹ biết vì sao quần áo con lại bẩn?
- Con xin lỗi vì hôm qua đã nói dối ạ. Con đi nhặt ve chai bất cẩn nên làm quần áo bẩn ạ - Na thì thầm, sợ mẹ mắng nên hai tay Na nắm chặt góc áo nhìn vô cùng đáng thương.
Mẹ Na có chút kinh ngạc, rồi đôi mắt đỏ hoe. Na tuy còn nhỏ tuổi nhưng hiểu chuyện và rất ngoan ngoãn. Mẹ Na ôm lấy cô bé vào lòng rồi dịu dàng bảo:
- Mẹ biết Na thương mẹ cực khổ, nhưng bây giờ việc của Na là phải chăm chỉ học hành cho giỏi, chỉ cần học giỏi là giúp mẹ rồi. Còn nếu con muốn mua thứ gì thì nói với mẹ, mẹ cho tiền chứ đừng nhặt ve chai nữa. Lỡ còn không may nhặt trúng mảnh chai vỡ hay bị con gì cắn thì phải làm sao?
*
Thấm thoát ngày Quốc tế Phụ nữ cũng đến, một đứa trẻ như Na không hiểu hết ý nghĩa đặc biệt của ngày lễ này nếu như không có sự giải thích của thầy, cô giáo trong trường. Hôm nay cũng có vài bạn tặng hoa hồng cho cô giáo. Cô giáo nói rằng ngày hôm nay là ngày đặc biệt tôn vinh những người phụ nữ không chỉ trong nước mà trên toàn thế giới. Và ngày hôm nay cũng là ngày để những người đàn ông thể hiện sự yêu thương với người phụ nữ của mình, con cái bày tỏ sự yêu thương với mẹ mình. Trước đó Na chỉ nghĩ muốn thay thế cha tặng hoa cho mẹ vào ngày lễ để mẹ vui, nhưng sau khi hiểu hết ý nghĩa của ngày này, Na lại càng muốn tặng hoa cho mẹ.
Tuy nhiên từ hôm bị mẹ phát hiện, Na không nhặt ve chai ở thùng rác trên đường về nhà nữa. Na chỉ nhặt rác được vài ngày nên số tiền kiếm được cũng không được bao nhiêu. Cộng thêm số tiền mẹ cho mà Na không ăn để dành lại thì cũng vỏn vẹn được hơn hai mươi nghìn. Buổi chiều tan học, Na đi đến cửa hàng hoa hôm trước. Hôm nay là ngày lễ, cho nên cửa hàng trưng bày rất nhiều giỏ hoa và bó hoa đẹp, bên trong cửa hàng cũng tấp nập người ra kẻ vào. Na đứng nép sang một bên quan sát, chờ cho vắng người một chút rồi mới chậm chạp bước vào, nhưng lại bị một người đàn ông va phải.
- Ôi! Xin lỗi cháu bé. Chú đang gấp nên không quan sát, xin lỗi cháu nhé!
- Không sao ạ.
Có vẻ người đàn ông đang vội đem hoa đi tặng người phụ nữ của mình, bởi vì trên tay anh đang ôm bó hoa rất to đến mức cản tầm nhìn. Khi người này đi rồi, Na tiếp tục đẩy cửa tiến vào bên trong cửa hàng hoa, vô tình đá phải vật gì đó. Na vội nhìn xuống phát hiện đó là ví tiền. Na cúi người nhặt lên rồi chạy nhanh ra cửa nhìn khắp nơi để tìm người đàn ông vừa rồi, nhưng trong dòng người tấp nập Na không tìm thấy người. Na cầm cái ví quay lại cửa hàng. Nhân viên cửa hàng nhiệt tình vui vẻ:
- Em gái nhỏ, em muốn mua hoa tặng mẹ phải không? Em thích giỏ hoa hay bó hoa? Muốn mua khoảng bao nhiêu tiền để chị giúp em chọn?
Na đưa ví tiền cho nhân viên:
- Chị ơi! Em vừa nhặt được ví tiền trước cửa hàng của chị. Em không biết của ai, chị giữ để có ai đến tìm thì chị đưa cho họ.
Nhân viên cửa hàng hoa còn đang bất ngờ chưa kịp phản ứng gì, Na nói nhanh:
- Em muốn mua hoa ly, nhưng em chỉ có hai mươi ba nghìn. Chị có thể nào bán cho em một bông thôi được không ạ?
Nhân viên cửa hàng tỏ vẻ khó xử.
- Với số tiền này thì không đủ mua hoa ly đâu em gái nhỏ, hay em mua hoa hồng nhé. Hoa hồng thì đủ đấy.
- Nhưng mẹ em thích hoa ly hơn ạ- Na đỏ mắt.
Nhân viên cửa hàng nghĩ, nếu là chủ cửa hàng chắc chắn sẽ tặng cho cô bé trước mặt một bó hoa ly thật đẹp để mang về tặng mẹ. Một cô bé không có đủ tiền để mua hoa tặng mẹ, nhưng khi nhặt được ví tiền vẫn không tham lam. Một em bé vừa hiểu chuyện, vừa hiếu thảo thế này, thật sự khiến người ta yêu quý.
*
Na buồn bã vừa đi vừa ngắm nhìn bông hồng đỏ thắm trên tay. Cuối cùng Na cũng phải chọn hoa hồng vì không đủ tiền. Na vừa đi vừa thì thầm: “Cha ơi! Con không thay thế cha làm mẹ vui được rồi, con xin lỗi”.
Na đang đi thì có một người đàn ông hớt hải lớn tiếng gọi làm Na giật mình quay người lại. Na nhận ra đó chính là người va vào Na trước cửa hàng hoa. Lần này trên tay ông ta đang cầm một bó hoa ly rất đẹp. Người đàn ông đặt bó hoa ly vào tay Na.
- Cháu chính là người nhặt được ví của chú đúng không? Chú cảm ơn cháu rất nhiều nhé. Đây là quà cảm ơn của chú, hy vọng mẹ cháu sẽ thích.
Nhìn ánh mắt sáng rực của cô bé khi nhìn thấy bó hoa, anh cảm thấy vui lắm. Anh cứ nghĩ sẽ không tìm lại được chiếc ví, vậy mà vừa tìm lại được ví còn được nghe kể về câu chuyện của cô bé nhặt ví tiền giúp anh nên càng cảm động.
Na mặc dù rất thích bó hoa ly mà người đàn ông cảm ơn nhưng cô bé nhất định không nhận. Người đàn ông sau đó theo Na trở về nhà trọ để gặp mẹ của cô bé. Anh kể toàn bộ sự việc vừa xảy ra cho mẹ Na nghe, luôn miệng khen ngợi Na là một cô bé ngoan ngoãn và hiếu thảo. Khi người đàn ông về rồi, mẹ ôm chặt lấy Na vào lòng khóc thút thít. Na cũng vòng tay ôm lấy mẹ thủ thỉ:
- Mẹ đừng khóc, hôm nay là ngày đặc biệt dành riêng cho mẹ. Con muốn thay cha tặng mẹ hoa ly để mẹ luôn vui vẻ. Con yêu mẹ.
- Con cũng yêu mẹ - Thằng Tí ngây thơ không hiểu chuyện gì cũng chạy đến ôm lấy cổ mẹ.
Mẹ Na liếc nhìn bó hoa ly được đặt bên cạnh di ảnh của chồng mà nước mắt lăn dài trên má. Những giọt nước mắt hạnh phúc, ấm áp vì tình yêu và sự ngoan ngoãn của các con.
- Mẹ cũng yêu các con – mẹ Na thì thầm ôm chặt hai con vào lòng.
Mùi hương thoang thoảng của hoa ly như đưa chị về miền ký ức, về lúc gia đình chị vẫn còn đầy đủ thành viên./.
Truyện ngắn của Võ Tuyết Luôn