Hồn thơ của nữ doanh nhân đất Cảng

Nhà thơ NGUYỄN THỊ THÚY NGOAN 06/11/2021 21:17

(HPĐT)- Ấn tượng lần đầu gặp Ngọc Vương là nụ cười rạng rỡ, cởi mở, gương mặt đằm thắm, nhân hậu, giọng nói ấm toát lên vẻ đẹp mặn mà. Hai chị em cuốn vào câu chuyện như lực hút nam châm, buổi sáng ngày thu, sau cơn mưa, trời trong xanh gió mát. Ngoài hiên gió thổi lao xao, mây trắng bồng bềnh nắng vàng như rót mật!

Nữ doanh nhân Ngọc Vương và tập thơ "Nguồn thiêng" do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành.

Tôi hỏi Ngọc Vương có thích thơ không, Ngọc Vương trả lời ngay thích lắm, thế là đọc thơ cho nhau nghe. Chúng tôi kể chuyện thơ, chuyện đời không dứt ra được. Rồi từ hôm ấy trở nên thân thiết. Hỏi ra mới biết Ngọc Vương cũng vất vả, như chiếc lá mùa thu ở tuổi đang độ xuân thì. Ngọc Vương bươi trải với cuộc sống, nhất là những năm vừa xóa bỏ bao cấp, khó khăn chồng chất khó khăn. Từng là cô công nhân, rồi về chạy chợ với nồi bánh đa cua bán hàng buổi sáng. Cuộc sống khó khăn mà Ngọc Vương vẫn giang tay nuôi dưỡng những trẻ có hoàn cảnh thiệt thòi. Tôi từng viết bài thơ tặng chị: "Lũ trẻ mỗi đứa một nơi/ Tụ về nhà mẹ thành người anh em/ Ăn chung bữa, ngủ chung giường/ Ngây thơ như thể con đường đầy hoa".

Cuộc đời thăng trầm, ở góc nhìn nào chị cũng say sưa học hỏi, tích lũy… lấy trường đời làm bài học đúc kết kinh nghiệm, tâm hồn lắng sâu, rộng mở, lãng mạn, chắt lọc tinh hoa cuộc sống… Vất vả, khó khăn trong cuộc sống làm nền tảng để chị đến với thơ, lấy thơ tâm sự, lấy thơ làm vị thuốc chữa lành vết thương, lấy thơ đánh thức tâm hồn. Ngọc Vương xuất bản tập thơ đầu tay "Nguồn thiêng" được bạn bè đón nhận nhiệt tình. Thơ Ngọc Vương dung dị, mộc mạc nhưng không kém phần tươi mới. Các bài thơ không lệ thuộc vào câu chữ thủ pháp nghệ thuật, nhưng đậm đà tình cảm, tình người.

Với tấm lòng bao dung cao thượng, rút ra từ cuộc sống ồn ào là bài học tinh tế. Đó là những dòng thơ đầy chất nhân văn giản dị mà sâu sắc chị dạy con: "Mẹ không cần con giỏi giang nhiều lắm/ Cũng không cần con giàu có hơn ai…/ Không mong con tỏa sáng mọi nơi…/ Chỉ mong con học thầy, học bạn/ Tạo cho mình phong cách thẳng ngay…" (Tâm sự cùng con gái). Với cha mẹ, chị là người con hiếu thảo, hình ảnh mẹ cha luôn là động lực tiếp thêm sức mạnh trong công việc, trong cuộc sống hàng ngày: "Mẹ cho con được làm người/ Yêu thương mẹ dạy nụ cười mẹ trao…". "Mẹ cho con dòng sữa ngọt ngào/ Cả trời cao và vầng trăng huyền thoại/ Mẹ ru con lời ru mềm mại/ Tháng năm dài ấp ủ yêu thương/ Mẹ cho con cả một con đường…" (Mẹ)… Với quê hương Tiên Lãng, miền quê sinh ra và nuôi dưỡng chị nên người. Miền quê với bao ký ức tuổi thơ găm vào nỗi nhớ: "Em về ru lại tuổi thơ/ Cổng làng nghiêng bóng trăng mơ trốn tìm/ Cái thời trống đập trong tim/ Cái thời cả lũ trốn tìm dưới trăng" (Ru lại tuổi thơ). . Miền quê ăm ắp hương đồng cỏ nội, cây đa giếng nước sân đình, và cánh đồng chiêm trũng lam lũ một nắng hai sương, với thuốc lào Tiên Lãng nổi tiếng khắp vùng: "Thuốc lào dăm điếu hút suông/ Quây quần bạn cũ vấn vương gọi mời/ Quê em Tiên Lãng người ơi/ Chân chua khói chụm mấy đời dễ quên… (Về quê). Hay: Quê cha đất tổ Kinh Lương/ Một thời để nhớ - một phương để về…" (Quê hương tôi).

Là người con của thành phố biển, chị yêu thành phố mỗi sớm âm vang tiếng còi tàu tan ca bạc màu áo thợ, thành phố của những chiều hoa phượng rung rinh rực màu thắp lửa, thành phố của những cây cầu, những con đường thênh thang rộng mở, thành phố thay da đổi thịt từng ngày, thành phố của niềm tin dân với Đảng. Tất cả được thể hiện vào thơ: "Ta lại viết bài ngợi ca thành phố đẹp/ Cảng Hải Phòng gió biển thổi vào thơ/ Cầu Tân Vũ biển trời rực rỡ/ Đẹp vô cùng ý Đảng lòng dân…/ Những con đường thênh thang năm cửa gió/ Đêm lung linh ánh điện sáng lung linh… " (Một thoáng Hải Phòng).

Ở thơ của Ngọc Vương, tôi ấn tượng với mảng thơ tình. Trong đó, Ngọc Vương hiện lên là người phụ nữ lãng mạn, mang tâm hồn thơ thẩn trước những chiều mưa ngâu, lá vàng rơi. Thơ tình Ngọc Vương viết tràn đầy cảm xúc… Những dòng thơ ấp ủ yêu thương dịu dàng như cơn mưa đầu hạ, đằm thắm như hương cúc mùa thu, rạo rực như con đường hoa phượng đỏ, thủy chung như bằng lăng nhuộm tím chiều ngõ nhỏ. Những câu thơ đưa bạn đọc cùng lạc vào miền đắm say. Trong đó có một thời để nhớ: "Ta lại tìm một thoáng của ngày xưa/ Chút nắng chút mưa chút âm thầm lá đổ/ Ta lại tìm khung trời bên cửa sổ/ Biển mênh mông sóng vỗ dạt dào/ Ta lại tìm tiếng gió thổi xôn xao/ Gọi tên anh ước ao từ thuở ấy/ Ta lại tìm thấy anh trong bàn tay run rẩy…" (Ta lại đi tìm). Tình yêu thuở học trò ngây thơ ướp vào trang sách mãi đi cùng năm tháng… Để nuối tiếc, để sống lại với ký ức tuổi mười sáu trăng tròn: "Quãng thời gian bỏ ngỏ hững hờ/ Trang vở ngày xưa viết câu thơ làm mối/ Dệt sợi tình em lại vội xóa đi/ Nuối tiếc thời gian đã hết tuổi xuân thì/ Tiếng trống trường theo mãi bước người đi…"* (Nuối tiếc).

Thơ Ngọc Vương dung dị, giàu cảm xúc, giàu chất nhạc, gần gũi với đời sống, mỗi trang thơ là một tâm sự, chia sẻ với chính mình và bạn đọc. Tập thơ "Nguồn thiêng" gồm 113 bài được Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2019 là sản phẩm tinh thần đầu tay đến với bạn đọc, được bạn đọc chia sẻ sâu sắc. Ngọc Vương vừa sáng tác thơ, vừa làm kinh tế. Chị điều hành hoạt động của trang trại, tạo việc làm cho hàng chục công nhân, người lao động có hoàn cảnh khó khăn. Năm 2019, chị được kết nạp vào Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hải Phòng, hội viên Hội Văn nghệ dân gian. Chưa hết, người phụ nữ đa tài ấy ngoài sáng tác thơ còn là một thanh đồng xinh đẹp hát chầu văn cuốn hút với những người yêu loại hình văn hóa dân tộc này. Chị hiện là Phó chủ tịch CLB thơ Việt Nam thành phố Hải Phòng, Chủ nhiệm CLB thơ quận Hồng Bàng. Ngọc Vương còn thường xuyên tham gia các hoạt động thiện nguyện. Bước chân chị đến với mọi miền Tổ quốc, đồng hành với những hoàn cảnh khó khăn./.

Nhà thơ NGUYỄN THỊ THÚY NGOAN
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Hồn thơ của nữ doanh nhân đất Cảng