Ký ức hoa

Nhà văn NGUYỄN QUỐC HÙNG 23/01/2023 19:49

(HPĐT)- Hoa, biểu tượng của cái đẹp. Từ dáng vẻ bên ngoài tới nội hàm mà mỗi loài hoa đã dùng “ngôn ngữ” riêng để thay con người chuyển tải thông điệp hạnh phúc.

Hoa mận. Những năm trước đây, người dân thành phố khó có thể nhìn thấy hoa mận chứ chưa nói có thể có được một cành để trưng vào dịp tết. Vì thế tôi sững người, ngỡ ngàng khi lần đầu thấy cành hoa mận được giắt trên bó củi của một chiến sĩ vừa đi rừng về. Cành mận chỉ có gần hai chục bông, một ít nụ và vài chiếc lá, vậy mà làm sáng bừng lên cả khu lán trại dã chiến tuềnh toàng, ảm đạm. Hoa mận giản dị hơn hoa đào, những cánh hoa tròn, nở căng, đỡ lấy những chỉ nhị vàng nép sâu bên dưới đài. Nhưng tôi mê đắm bởi sắc trắng của cánh hoa. Sắc trắng thanh khiết, bừng sáng. Biết tôi thích hoa và hay vẽ hoa vào nhật ký nên người chiến sĩ nói bẻ trên rừng về cho. Tôi đã vẽ tỉa từng chi tiết, từng cánh hoa tới bông hoa rồi cả cành hoa mận. Sắc trắng của hoa mận cứ ánh lên trong tâm trí tôi cho tới tận bây giờ và tình đồng đội mấy chục năm rồi vẫn nhớ lắm những bước chân của nhau trên đá núi biên cương.

Hoa mua. Đơn vị chúng tôi đóng quân trên một quả đồi chỉ có mua và lác đác vài cây cọ. Tháng sáu, nắng phơi khô cong triền đồi, đá sỏi cũng cứng hơn. Những cành mua quắt lại, những chiếc lá vặn quăn, mép lá đã khô, thế nhưng những bông hoa tím ngát vẫn nở tưng bừng. Gặp được hoa mua ít ngày thì chúng tôi tiếp tục lên thay chốt. Lại tám tháng được tôi luyện cơ thể trong “Lò vôi thế kỷ”. Để rồi, cái đêm rút xuống tưởng sẽ có giấc ngủ bình yên, vậy mà những tiếng thình thịch ở đâu đó như tiếng than thở của đêm thúc vào tri giác. Sáng ra định ngắm những bụi mua lẩn quất trong sương mù nhưng hôm nay trời lại trong để tôi thấy thật rõ. Tôi ngắt những bông hoa mua còn sót lại đặt lên từng ngôi mộ đồng đội. Những bụi mua lại tiếp tục ngả xuống nhường chỗ cho đồng đội tôi trở về.

Hoa “đá”. Đây là cái tên tôi tự đặt chứ ngay cả người dân tộc cũng không biết tên loài hoa dại này là gì. Cây bụi, rễ bám hoàn toàn trên đá, hoa nở quanh năm. Hoa to bằng đồng xu, cánh hoa dầy, có bốn cánh, trắng tinh màu sứ. Loài hoa này ít được mọi người chú ý nhưng với tôi là kỷ niệm không thể nào quên. Kỷ niệm về một vùng đất, về con người, về bè bạn sâu nặng tới mức đêm hôm trước khi hành quân chuyển đi nơi khác tôi đã nằm mơ đọc một bài thơ. Sáng dậy tôi vẫn nhớ, chép lại và giữ nguyên nhưng vần thơ non nớt ấy không sửa lại chữ nào.

....

Em đố anh hoa mọc ở nơi nao

Hoa trên đá – loài hoa sinh trên đá

Anh đã biết và bao điều anh đã biết

Cả lòng em ấp ủ những ngày qua

*

Mai anh đi tới miền đất nào xa

Anh còn nhớ, hỏi anh còn nhớ

Hay để lòng mình từng bước bơ vơ

Với thời gian, với những gì để lại

Những cuốn sổ viết, vẽ của tôi thời gian trong quân ngũ qua hơn ba mươi năm cuốn còn, cuốn mất, nhưng ký ức thì ngày càng sâu đậm hơn.

Hơn ba mươi năm qua, nhưng những người lính trận năm xưa không thể quên được nhau, vẫn mải miết tìm lại những đồng đội của một thời cống hiến cho những điều cao cả./.

Nhà văn NGUYỄN QUỐC HÙNG
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Ký ức hoa