(HPĐT)- Sớm nay, gió bấc đầu mùa ghé ngang hiên nhà. Gió từ cánh đồng sau vụ gặt thổi liêu phiêu qua những rặng cây trút lá, những nếp nhà thinh lặng, những con đường xanh miên man dấu cỏ. Tất cả như đang nép mình vào bóng sương mai phủ choàng, bàng bạc tựa giấc mơ. Cái lạnh đầu mùa gợi lại những mùa đông cũ.

Có những mùa gió bấc ở phương trời xa, nhận ra giữa lòng mình có những ngọn gió thổi về từ miền thương nhớ. Mỗi khi dừng chân giữa bao la gió lạnh, càng nhớ mẹ khôn nguôi. Hơi lạnh chầm chậm len lỏi như bồi lắng cho hình bóng mẹ dâng đầy trong tâm trí. Vào những ngày cuối thu đã xa, trước mỗi mùa gió bấc, mẹ thường chuẩn bị nhiều bó củi khô trong góc bếp vương tơ nhện. Ngày trở gió, gian bếp của mẹ không khi nào thiếu những thanh củi nhóm lên ánh lửa liêu xiêu.
Trước khi mưa bão kéo về, cha chẻ thật nhiều củi từ những thân cây mục, lớp vỏ khô ngấm nắng mưa loang lổ vết địa y. Bao nhiêu thanh củi thẳng tắp được chất thành hàng, mẹ rút dần để nhen lên ánh lửa dìu dặt khuya sớm. Giữa mùa gió hun hút lạnh thổi qua làng, bếp trong nhà luôn được giữ ấm, soi sáng lòng tôi từ thuở nhỏ. Để rồi qua tháng năm, ngọn lửa từ bàn tay mẹ vẫn bền bỉ, giúp tôi vượt qua bao khó khăn, vất vả của cuộc đời.
Cạnh chồng củi mục ngày ấy là đầy ắp lá khô mẹ gom từ đồi cây sau làng. Những khoanh lá dương màu xám bện vào nhau, đốt thành đốm lửa để mồi cho củi cháy. Khói lá dương thoảng thơm mùi hương thôn quê gần gũi, từng sợi đan cài chao bay như thêu thùa vào những tà gió bấc. Mùi hương dịu đằm gợi bao yêu dấu.
Đông về, càng nao lòng nhớ những chiều cuối thu, tôi theo mẹ vào rừng gom lá dương khô để dành cho mùa đông nhóm lửa. Mẹ thường gom lá đầy hai chiếc gióng rồi gánh về. Chiếc đòn gánh hai đầu trìu trĩu lá khô, nảy lên nảy xuống khẽ khàng theo nhịp đi của mẹ. Đường về ngược hướng gió, mẹ dừng lại chỉnh vành nón trên đầu, rồi lặng lẽ bước tiếp như gánh cả mùa gió trên vai.
Vào những lúc chạng vạng, từng cơn gió bấc gọi nhau qua thềm cũ, tôi nhớ mùi cơm chín toả thơm trong gian bếp của mẹ. Trên ngọn lửa hồng như nhảy múa, khi chiếc nắp nồi cơm khẽ động đậy, mẹ sẽ mở nắp rồi dùng cây đũa cả đảo nhẹ cơm đang sôi, rút bớt củi trong lò. Sau đó, mẹ múc cho tôi lưng lửng chén nước cơm nóng. Tôi háo hức thêm vào đó chút đường, đợi chén nước cơm nguội dần là sẽ được nếm trọn vị thanh thanh của những hạt gạo xứ sở, thấy thoảng nhẹ cả mùi hương thân thuộc từ khói lá. Tiếng cơm sôi réo rắt xao động gian bếp nhỏ, để lại dư âm những tiếng nhớ, tiếng thương.
Lặng im nghe những ngọn gió bấc thổi qua hiên, càng nhận ra ý nghĩa của những hơi ấm cuộc đời. Đó là hơi ấm từ ánh lửa trong đêm dài gió lạnh, là hơi ấm từ miền yêu thương sâu thẳm. Và cả hơi ấm nguồn cội mà mẹ âm thầm nhóm lên trong tâm hồn tôi từ ánh lửa mênh mông những ngày xưa ấy. Để rồi, dẫu có qua bao tháng ngày, bao vùng đất, lửa quê hương vẫn còn mãi hơi ấm của tình quê, tình mẹ. Để mỗi khi gió bấc về, lại cồn cào nỗi nhớ khôn nguôi...
TRẦN VĂN THIÊN