(HPĐT)- Thu không về bất chợt mà luôn báo trước bằng những cơn mưa ào ạt xua đi cái nóng nực, oi bức của mùa hè. Khi mà nắng không còn đủ gắt gao, gió cũng im lặng nghe mưa thủ thỉ.

Ảnh: Trần Linh
Mưa lấn át dần, mưa thấm tháp dần. Cỏ cây bừng tỉnh trong sự nhẫn nại đợi chờ suốt mấy tháng qua. Bắt đầu bằng những bật mầm mới nhú, bắt đầu bằng tiếng reo mừng khe khẽ. Đêm lắng xuống thật sâu. Dịu ngọt trong buổi sớm mai người dậy thật sớm mà chẳng cần đồng hồ báo thức, vén màn sương tan loãng lúc ánh sáng mờ nhạt bắt đầu xuất hiện rồi rõ dần. Nghe còn phả miên man hơi thở, người bước tới vườn hồng hít hà căng tràn mùi gió. Gió đầy đặn trong những thanh âm mơ màng. Làn gió hiu hiu ru lòng người tĩnh tại, lắng sâu mà ân tình thổn thức. Âm sắc của thu cứ thế lay động. Lời thu cứ thế dịu dàng, miên man trong hơi thở không gấp gáp, chẳng vụng về. Mở ra ô cửa lòng mình bao nhiêu là thu. Sau bữa cơm tối ngon ngọt, ấm áp, dành cho mình chút thời gian nghe nhạc nhẹ, đọc sách, thiền tâm khi bên ngoài là vũ khúc ào ạt, nghiêng xô. Tìm thấy lòng mình đã cũ bên những hoài niệm còn chưa đủ đầy, trọn vẹn. Thấy mình cũng thu khi vừa bước tới tuổi trung niên. Độ tuổi đã có những trải nghiệm và sự chiêm nghiệm cần thiết để mà tĩnh lặng hơn, suy tư hơn, trầm lắng hơn, sâu sắc hơn mỗi độ thu về.
Đầu tuần, hẹn bạn ra quán vắng ngồi nhâm nhi tách trà. Phố đẹp hơn trong mắt. Quán cafe cũng đẹp trong khoảng trời trong lành, dịu nhẹ, tiết thu êm hòa cùng âm sắc mùa sang. Người qua lại gần gụi, thân thương… Thanh âm nào bất chợt, tiếng cười nào chưa dứt bộn bề, lắng lo. Bấy nhiêu cũng hòa vào tiếng thu. Người chưa nhận ra thì bảo: "Hình như thu đã về. Mà thu về sớm hơn mọi năm thì phải. Tầm này năm ngoái còn nắng gắt kia mà". Người đã biết, đã cảm nhận rõ thì bắt đầu bằng giấc mơ thu đang chảy, mắt mơ màng mà gật gù nhìn ra phố. Dẫu phố chưa đánh thức bằng hương cốm mời gọi, mẹt lá im lìm, cắc cớ trong hương sen cuối vụ. Mường tượng ra cả một khoảng đầm hiu hắt lá sen. Thu đến trong những lời tạm biệt và cả chớm quen như thế. Chỉ nhẹ nhàng, ân cần bằng cảm nhận. Đâu đó không chỉ là tinh khôi vừa nhú mà còn có những chông chênh, chống chếnh trong sự luyến tiếc, chia ly. Cũng như thế, phố chẳng rộn rã sắc màu nhưng người không còn vô tình, lướt vội qua mau…
Chiều tan sở, chạy nhanh ra chợ tìm thực đơn cho buổi tối cuối tuần. Đủ thời gian để ngẫm ngợi nay ăn gì. Món ăn cũng đơn giản, nhẹ nhàng như tạo lập một bầu thanh trong, dịu mát đã có trong lòng mình bấy lâu. Kiếm tìm một lượt, nào ngó sen cuối vụ thuôn dài, trắng nõn. Đã quen và cảm nhận rõ đằng sau những ngó sen được bó lại đẹp đẽ, tròn trịa kia là cả một đầm sen đã dần hiu hắt trong mưa ào ạt, thổn thức giao mùa. Ngọt ngào hơn cả là thấy hương thị tuổi thơ lần nữa đang và đã hiện hữu bên chiếc rổ của bà cụ ngồi cuối chợ. Chẳng thể kìm lòng được mà sà xuống. Sao mà nó lan tỏa đến thế. Bởi hương thị đủ thơm nhẹ nhàng, dìu dặt mà tinh khiết. Trái thị vàng dịu mắt như nắng thu sóng sánh dát mật. Giữa những ồn ào, bán mua có một cổ tích lặng lẽ như thế trong hương thu bảng lảng mà mơ hồ xa xôi...
Lòng ta đã chạm thu về bên cuộc sống thường nhật, bề bộn áo cơm. Bắt gặp thu trong mỗi bước đi, gần gũi thu trong từng hơi thở. Thu về quê hay ra phố đều nhẹ nhàng, thoang thoảng không thôi. Và nghe như tiếng à ơi hát ru lòng mình mỗi sớm mai thức dậy. "Gió mùa thu mẹ ru con ngủ/Năm canh chày thức đủ năm canh". Những thăng trầm bước đường đời như thế vẫn dịu mát, dung dưỡng tâm hồn. Trong giấc mơ ta chạm được đủ đầy nhắn gửi yêu thương bằng mỗi bước thu êm.
Dương Thắng