
Tôi quen nhà thơ Đinh Thường, Hội Nhà văn Hải Phòng chưa lâu nhưng khi đọc trọn vẹn tập thơ “Trái tim trước biển” mà nhà thơ tặng, tôi cứ ngỡ như đã quen nhà thơ quân nhân này tự lâu lắm rồi. Sau “Hoa dã quỳ” (Nhà xuất bản Hải Phòng, năm 2009), nhà thơ Đinh Thường lại sung sức với tập thơ thứ 2 khá dày dặn này. Cầm trên tay cuốn sách dày hơn trăm trang giấy mới thấy cảm phục sức viết khoẻ, sức sáng tạo dồi dào của anh. 54 bài thơ là 54 cung bậc cảm xúc, khi buồn, khi vui, khi ngậm ngùi thương nhớ. Mỗi câu mỗi chữ đều căng tràn niềm khát khao yêu và được yêu.
Nhà thơ Đinh Thường có sở trường với thể thơ lục bát: "Phải chi tiếc vạt nắng vàng/Em mang hong tóc biếc hàng dương xanh” (Vương vấn tóc dài). Hay: “Mải theo một dấu xưa hồng/Nắng đi đường nắng, chiều chông chênh chiều/Thì thầm gió hát lời yêu/Hoà trong biển khát mà liêu xiêu tình”(Với con sóng chiều).
Chẳng gồng mình, không gượng ép, những câu thơ tự nhiên cứ như thể tác giả buông lời là đã thành lục bát vậy. Thật dễ nhận thấy “Trái tim trước biển” ánh lên sắc tươi trong, rạng ngời của hạnh phúc tình yêu, dẫu có thấp thoáng nỗi buồn nhưng ấy là nỗi buồn trong trẻo đến thánh thiện.
Người ta thường nói: "Đằng sau người đàn ông thành đạt luôn thấp thoáng bóng dáng người phụ nữ". Và sau “nhà thơ mang quân hàm xanh” Đinh Thường (cũng khá thành đạt) là người vợ hy sinh vì chồng, vì con, nết na như cô Tấm thời hiện đại: “Yêu anh/Giũ bỏ đam mê một thời con gái/Mặc áo cô dâu tắm lời thị phi/Đi làm, sinh con đẻ cái/Tề gia nội trợ bấy nhiêu năm, duyên vẫn mặn mà (Cô Tấm giữa đời thường). Lời thơ mộc mạc giản dị và có đôi chút dễ dãi nhưng lại rất phù hợp để thể hiện tình cảm chân thành với một nửa của mình.
Đọc thơ anh ta còn bắt gặp hình ảnh về người phụ nữ thôn quê lam lũ, vất vả: “Chị tôi buôn bán bến tàu/Lo ngang tính dọc nát nhàu đường đi” (Người chị bên sông). Hay người ông đã khuất, ngày giỗ lòng lại bâng khuâng tưởng nhớ: “Ngày giỗ ông cháu chắt thường đông đủ/Nay vắng dần bóng dáng các con/Nén nhang thắp đọng màn sương khói/Ngỡ như Người vẫn chửa đi xa” (Ngày giỗ ông).
Là sĩ quan biên phòng, Đinh Thường viết về người lính với một tấm lòng tri ân, như là viết cho một khoảng ký ức của chính mình: “Chúng tôi đi qua cánh rừng thảng thốt mùa lá rụng/Vệt cháy ven đồi rát mặt những ngày xanh/Dốc ngược bi đông, cạn nắng chiều biên ải/Mơ về mùa xuân cỏ tươi náo nức dưới chân người”(Uớc mơ xuân). Hay như: “Chúng tôi toàn những thằng lộc ngộc/Bỗng trở thành con mẹ yêu thương” (Kỉ niệm đêm tuần tra).
Có nhiều người đọc xong tập thơ này nhất là những bài thơ mà tác giả gửi tặng những “người phụ nữ khác” như “Cà phê đắng”, “Vương vấn tóc dài”, “Đi tìm bạn thơ”, “Mây hồng”, “Gửi người yêu thơ” đều nói Đinh Thường đa tình quá! Xin thưa, chẳng phải riêng nhà thơ Đinh Thường mà đó là “bệnh” của những tâm hồn thi sĩ.
ĐÀO MẠNH LONG