Mùa thu ngang qua phố

13/09/2015 13:00




Thời gian trôi nhanh quá, lâu lắm rồi em mới dành tặng cho riêng mình những giây phút thong thả dạo bước trên con đường với chiếc lá thu bay nhè nhẹ. Một khoảng dừng tĩnh lặng rất cần cho mọi người giữa cuộc sống bon chen, hối hả ngày hôm nay. Nếu không có những phút giây như vậy thì cuộc sống này sẽ mệt mỏi, buồn chán và tẻ nhạt biết bao. Em ghé vào hàng hoa bên đường, mua một bó cúc vàng rực rỡ, mẹ từng bảo rằng: Chưa có cúc vàng thì chưa có mùa thu. Ôm bó cúc vàng vào lòng mỉm cười mãn nguyện, ngày hôm nay em đã ôm được mùa thu.

Mùa thu lúc nào cũng đẹp và dịu dàng trong mắt em. Thu kiều diễm như cô thiếu nữ tuổi mười tám, ai cũng muốn say mê ngắm nhìn, không muốn dứt ra… Mùa thu cũng là mùa cây thay lá, những chiếc lá khiêm nhường nghiêng mình rời khỏi cành. Em không thấy sự buồn đau nào trên khuôn mặt của lá, hình như chỉ có chút vương luyến cuối cùng. Lá chấp nhận tuân theo quy luật của thời gian, lìa xa cành để một ngày kia những lộc non xanh biếc sẽ trỗi dậy thay thế, dâng hiến hết mình cho cuộc đời. Cũng vì cách cảm nhận như thế, mùa thu mang đến cho em cảm xúc nồng nàn ấm áp chứ không phải một nỗi buồn vu vơ theo gió.

Con đường nhỏ ồn ào mà hằng ngày em vẫn vội vã lướt xe qua, hôm nay sao dễ thương đến lạ. Từng chiếc lá chờn vờn đùa nghịch theo  bước chân nhẹ nhàng của em. Thường ngày, em đã không kịp cảm nhận mặt nước hồ rất phẳng lặng và yên bình. Em không kịp thấy những bông hoa trắng tinh khiết đang nép mình bên đường đã mang lại hương thơm ngào ngạt trong lòng phố. Càng  ngắm nhìn thu ở khoảng trời này càng thấy đắm say. Em giống như một chàng trai đang soi mình vào đáy mắt của một cô gái, rồi trái tim chàng cũng chìm vào đôi mắt ấy, mê mẩn không muốn rời ra. Hàng liễu bên hồ vào thu xanh mướt, cái màu xanh yểu điệu mà ngọc ngà duyên dáng. Hồ thu đẹp quá, bảo sao các thi sĩ lại giàu cảm xúc đến vậy khi mùa thu gõ cửa.

Những cảm xúc cứ trào dâng như khúc nhạc du dương, êm ái tuyệt vời… tự dưng em muốn con đường này là vô tận. Để bước chân em có thể cảm nhận từ từ hơi thở của mùa thu trong thành phố. Tiếng violon của người nghệ sĩ già vang lên réo rắt bên hồ. Gương mặt của ông cho thấy rõ sự thanh thản, sự thanh thản này hiếm thấy ở những con người thuộc về thời đại hôm nay. Đôi mắt ông nhắm nghiền, ông chơi đàn say sưa như thể chỉ còn ông và tiếng đàn tồn tại nơi góc phố này. Những người qua đây, không ai cưỡng nổi lòng mình trùng lại, dành đôi phút để thưởng thức tiếng đàn. Những nhịp bước chầm chậm hơn...

Ước mỗi ngày được ru mình rơi trong những phút bình yên như thế, sẽ đau đầu lắm khi phải trở về đối diện với những rắc rối, đua tranh, va chạm… trong công việc và cuộc sống hằng ngày. Mặc dù em biết những giằng rối, buồn vui mới tạo nên một cuộc đời rất thực và cũng không phải em yếu đuối muốn trốn chạy gì đâu. Chỉ là hôm nay, em thấy thực sự cần một khoảng lặng cho mình.

Thôi đi những đắn đo. Xin hãy trao cho nhau một ngày trọn vẹn bình yên, đôi khi lãng mạn cũng thật cần để trau chuốt lại tâm hồn. Cảm ơn mùa thu đã ngang qua phố. Hãy để cho tâm hồn em được nhẹ nhõm phơi mình cùng mùa thu tri kỷ. Dẫu biết rằng ngày mai sẽ lại là con đường dài với những ồn ào của cuộc sống…

Tản văn củaTRẦN NGỌC MỸ

(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Mùa thu ngang qua phố