Mùi quê

Diệp Linh 10/07/2021 10:31

(HPĐT)- Tôi nhớ ngày còn nhỏ, mỗi chiều dần tắt nắng, tôi thích cùng mẹ thong dong đi bộ trên đường đê, ngoài bờ ruộng, cánh đồng được bà con quê tôi bừa ngả, những thân rạ ngả nghiêng, tơi bời vùi mình trong bùn đất. Tiếng những con ễnh ương, nhái bén, chão chuộc, ếch râm ran nổi lên khi ánh dương nhạt nhòa đang dần tắt lịm. Tiếng kêu của chúng giống như một bản hòa tấu hiện đại, càng trở nên rộn rã khi những tia nắng cuối ngày tắt hẳn.

Tôi bước đi và nhẹ nhàng lắng nghe âm thanh quen thuộc nơi đồng quê, ngửi thấy mùi tanh nồng của ruộng lúa đang kỳ bừa ngả, cảm nhận cái nóng hừng hực khi nhúng chân xuống ruộng. Thấp thoáng trong bóng hoàng hôn dần buông xuống, vài người nông dân vác cuốc ra đồng men theo con mương để dẫn nước vào ruộng. Phía xa tiếng trẻ con í ới gọi nhau một không gian trầm lặng ngừng lại. Một cảm giác bâng khuâng…

Mỗi lần gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi lại trở về nơi chôn nhau cắt rốn, nơi đó có cha mẹ và anh chị em tôi. Để được vỗ về, an ủi, để thấy thật ấm áp. Về nghe lại những âm thanh nơi đồng quê in dấu tuổi thơ, về để nghe mùi tanh bùn đất, mùi khói đốt đồng, mùi sữa thơm lúa vàng trĩu bông. Bên ruộng lúa mới nhấp nhô, lòng mương nước chảy chan hòa, lòng yên bình biết bao.

Về lại mảnh đất nơi tôi sinh ra đúng dịp đang vào mùa gặt. Những cánh đồng lúa chín vàng xen lẫn những mảnh ruộng vừa gặt xong, gốc rạ lô nhô. Hiện ra trước mắt tôi là những chiếc máy gặt đập liên hợp. Giữa đồng lúa bạt ngàn, máy gặt đập đến đâu lúa vô bao đến đó, thuận tiện và hiện đại hơn xưa. Giờ máy móc làm thay con người. Quê tôi đổi thay tiến bộ nhiều rồi, không còn cảnh “con trâu đi trước cái cày theo sau” như trước. Từng đụn khói đốt đồng bay lãng đãng làm cho cái nắng như dịu bớt. Tôi nhắm mắt lại, hít căng lồng ngực mùi lúa chín, mùi rơm rạ, mùi khói đốt đồng hòa quyện vào nhau thành mùi đặc biệt. Đó chính là “mùi quê hương”, chỉ những ai ở quê, sinh ra nơi ấy mới hiểu và thấm thía cuộc sống của bà con nông dân quê mình.

Buổi cơm chiều cũng đậm đà tình nghĩa của người con xa quê vì mưu sinh, không niềm vui nào tả được. Mẹ tôi vui lắm. Mẹ tất tả nấu các món ăn ngon cho anh chị em trong nhà bằng những con cá tươi mà cha bắt dưới mương ruộng. Mẹ nấu các món ngon: cá nướng trui cuốn bánh tráng, cá chiên giòn, lẩu cá, cá kho tiêu… Anh em tôi ăn, bụng no căng trong tiếng cười đùa rôm rả. Hạnh phúc nhất là tận mắt thưởng thức các món ngon làm từ chính sản vật của đồng quê.

Tôi sinh ra trên vùng đất chứa bao ngọt bùi quê hương.

Thời gian trôi, mọi thứ thay đổi như một quy luật tất yếu của cuộc sống. Duy chỉ có cánh đồng lúa quê vẫn xanh rì màu xanh, nồng ấm mùi bùn đất, mùi khói đốt đồng, mùi sữa thơm lúa vàng trĩu bông còn vương vấn mãi trong lòng người xa quê./.

Diệp Linh
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Mùi quê