(HPĐT)- Tôi tin rằng có bao người đang sống nơi phố thị vẫn mơ về khoảng bình yên nơi quê nhà. Tôi tin có người sống ở những căn chung cư-nơi những tòa nhà cao chọc trời sẽ thèm cháy dạ vệt nắng thềm xưa. Nắng bên thềm nhà dịu dàng và ấm áp. Nắng mùa thu lại càng kỳ diệu bởi thơm hương thị, hương ổi- nơi khu vườn mát mẻ.

Tranh: ĐẬU QUANG ANH
Nắng bên thềm thường cùng tôi chơi những trò chơi mà lũ trẻ quê tự chế từ những vật có sẵn quanh mình. Tôi thích nhất trò đất nặn. Khi ấy tôi sẽ thỏa thích nặn những con vật, hoa quả, ô tô, ngôi nhà…
Bên thềm nắng ấy, tôi sẽ dùng phấn, đôi khi là mẩu ngói vụn vẽ ra những bức tranh mà tôi thích. Có lần, tôi bẻ mảnh sắn thành miếng để vẽ những hình thù ngộ nghĩnh. Mải mê nên không để ý, khi nhìn lại những hình vẽ đã biến mất. Chú chó vàng liếm sạch bột sắn ở những chỗ tôi tô đậm. Tiếc ngẩn ngơ, định đánh chú chó ấy một trận. Nhưng khi tôi nổi giận, chú chó dường như biết lỗi, mắt nhớn nhác, liếc nhìn tôi, sợ sệt. Chợt thấy thương nó quá. Vậy là tôi vuốt ve chú chó, nó liếm lưỡi vào tay tôi, cái lưỡi ấm nóng làm tôi cười khanh khách. Nắng bên thềm như reo vui cùng tôi. Nắng lọt qua tán lá nhảy nhót trên nền gạch non lồi lõm. Con mèo lấy chân cào cào lên đốm nắng ấy kêu meo meo, nghịch ngợm.
Những buổi nông nhàn, mẹ thường ngồi bên thềm chải tóc. Tóc mẹ đen dài, óng lên khi nắng chiếu vào. Tôi yêu những khoảnh khắc ấy, bởi thấy mẹ được nghỉ ngơi sau bao ngày lam lũ với ruộng đồng, bếp núc. Thềm nhà là nơi bố ngồi nâng điếu cày lên rít hơi thật dài rồi ngồi thả khói lên trời, mắt lim rim khoan khoái. Rồi bố chợt rụi mắt, nắng buổi sớm không quá chói chang, nhưng cũng làm bố thấy giật mình. Tôi thích thú cười to, nghĩ nắng cũng như đứa trẻ tinh nghịch trêu đùa bố. Ngoài ngõ, gió reo rì rào bên hàng tre. Một khung cảnh bình yên chỉ có được nơi làng quê. Những điều như thế đã vỗ về tâm hồn tôi, để tôi sống với những điều trong trẻo, dịu êm. Chiều ngày mùa, khi nắng nhạt, bên đống rơm thơm mùi nắng, lũ trẻ chúng tôi lại nô đùa, hò hét ầm ĩ. Buổi chiều quê như thế sẽ vàng ươm tiếng cười, rộn ràng lời hát. Bên thềm, sau lúc chơi đùa đã mệt, tôi nằm gối đầu lên đống rơm thơm ngửa mặt ngắm những cuộn bông trắng tinh trên bầu trời xanh biếc mà ước ao mình là cánh chim. Mẹ đi làm đồng về ngồi bên ấm nước lá vối, vừa uống nước vừa lấy nón quạt, những sợi tóc bên trán mẹ bay phơ phất. Đó cũng là những giây phút bình yên mà sau này, khi lớn lên tất bật với cuộc mưu sinh, tôiluôn ước ao được quay trở lại.
Có ai giống như tôi không, thèm về thềm xưa ngồi ngắm mây trời? Có ai như tôi không, hẹn cùng nhau về ngồi bên thềm nhà nơi có khu vườn xanh mướt, có đốm nắng vàng nhảy nhót, có chú chó đáng yêu, con mèo tinh nghịch? Rồi ta nhấp một ngụm nước vối chát để rồi thấy ngọt vị quê, nhìn bóng mẹ cha đã hao mòn theo năm tháng, để thấy tiếc nhớ những năm tháng ấu thơ êm đềm bên thềm nhà loang nắng./.
LÊ MINH HẢI