(HPĐT)- Biết là đông lạnh, thế mà nhiều người vẫn cứ nao nức ngóng trông. Mong rét về để được xênh xang khăn áo ấm. Mong rét về để được xuýt xoa, lòng người được ủ ấm bằng những ân cần sẻ chia. Để ngồi lặng nghe giai điệu Phú Quang ngọt ngào sâu lắng trong chiều đông lãng đãng sương giăng. Một tiếng dương cầm rơi vọng qua ô cửa sổ nhà ai khi lang thang dạo dưới cái rét ngọt đầu mùa. Một tiếng chuông chùa chầm chậm buông lơi cho lòng người thư thái, bình an.

Ảnh: Mai Hoa
Có ai đó đã từng ví mùa đông như là mùa của nỗi nhớ, mùa của những yêu thương. Thật đúng! Cái lạnh càng làm con người ta khao khát được ở gần nhau hơn, muốn được sưởi ấm cho nhau, muốn được bên nhau trong những tháng ngày đông dài. Cơn gió lạnh mùa đông, mỗi con đường, mỗi góc phố mùa đông với cảnh vật tĩnh lặng, quạnh hiu, tất cả đều làm ta chạm vào nỗi nhớ, để rồi nỗi nhớ ấy được gọi thành tên, lại bừng lên tha thiết, nhớ về người mình thương với niềm yêu cháy bỏng trong lòng. Quán nhỏ kỷ niệm với hương cà phê thơm nồng, cái nắm tay siết chặt, ánh mắt dịu dàng đầm ấm. Thế nên, ký ức dù đã xa lắm, nhưng vẫn cứ đọng lại mãi trong lòng những dư vị ngọt ngào, ấm êm.
Chiều đông. Lòng thật bình yên khi đứng giữa mênh mông cánh đồng màu để ngắm nhìn màu xanh trải rộng dài xa tít tắp. Những là ngô, khoai và đủ các loại rau màu. Lòng bỗng chùng xuống, thấy thương sao những đôi chân trần nứt nẻ vẫn lặng thầm lội lặm trong cái rét mướt giữa chiều. Thương những đôi bàn tay chai sần, tảo tần lam lũ, trên đôi vai gánh gồng bao nỗi lo toan mỗi khi thời tiết cứ đỏng đảnh chẳng theo mùa.
Mùa đông, người ta thường khao khát với mơ ước trở về với gia đình ấm áp yên vui bên ánh lửa củi hồng. Nếu ai đã từng trải qua những tháng ngày mùa đông ở miền Bắc, sẽ cảm nhận rõ và thấm thía cái giá lạnh vào những ngày cuối năm dữ dội đến thế nào. Khi ấy mới có thể cảm thấu được sự cô đơn, trống vắng trong lòng của những người con xa quê khi không có những người thân yêu bên mình. Màu trời xam xám, những cơn gió âm u thổi, xạc xào cây lá bay đã là nguồn cảm hứng của nhiều nhà thơ, nhạc sĩ sáng tác nên những bài thơ hay, những bản nhạc tuyệt vời. Cùng là tâm trạng ấy, nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương từng có tuyệt phẩm “Đêm đông” bất hủ, lay động biết bao tâm hồn người yêu nhạc xưa nay. Cảm giác đêm như dài vô tận, kéo mãi đến vô cùng: “Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu/ Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng/ Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư/ Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng…”
Mùa đông quả thực không đáng ghét như lâu nay nhiều người vẫn thường định kiến. Chính cái gió, cái lạnh của mùa đông lại giống như cô gái có nét duyên ngầm quyến rũ. Ở phương trời xa xôi kia, giữa cái nắng vàng rực rỡ, không ít người phải khát thèm, ước sao được trở về với mùa đông, thèm những cơn gió lạnh để "ủ ấm" lại chút "hương xưa". Sự xa cách dường như chỉ là để thử thách lòng người. Có chia xa mới có ngày hạnh ngộ. Khi ấy niềm vui càng trở nên tròn đầy hơn. Hạnh phúc qua gian nan mới càng trở nên ý nghĩa, càng khiến người ta nâng niu, giữ gìn./.
Vũ Thị Thanh Hòa