(HPĐT)- Tôi thường hay nấn ná một vài ngày xuân để được ở bên mẹ nhiều hơn. Nhiều người cho rằng một vài ngày thì không bõ, nhưng với tôi, giữa nhịp sống bận rộn như bấy giờ thì chẳng biết bao nhiêu là vừa, ngày nào còn được ở bên mẹ là ngày đó quý giá, là hạnh phúc, bình yên nên tôi đều trân trọng.

Ngày đầu xuân cùng lúc những ngày Tết kết thúc. Trong khi mọi người chuẩn bị hành lý rời quê hương trở về miền đất mới để học tập, làm việc thì tôi lại được thảnh thơi bên mẹ. Những buổi sáng, mấy mẹ con tự cho mình khoảng thời gian riêng để tận hưởng, thỏa thuê ngủ nướng đến tận khi mặt trời rọi những tia nắng len qua ô cửa sổ chạm vào da thịt ấm sực. Tôi luôn thích khoảng thời gian này nhất. Vì chẳng phải vội vàng chuẩn bị quần là áo lượt đi chơi xuân hay chúc Tết. Cũng chẳng phải cặm cụi dưới bếp nấu món này món kia để đãi khách tới chơi. Tôi bước ra khoảng sân ngập tràn những tia nắng ấm áp. Lúc này, mẹ chạy xuống gian bếp cắt một vài khoanh bánh tét cho lên chảo rán vàng ruộm. Thêm chén nước mắm cốt cá cơm vậy là có ngay một bữa sáng ngon lành.
Ăn uống xong xuôi, hai mẹ con ngồi duỗi chân bên hiên hóng nắng, tôi vạch mái tóc tìm những sợi tóc sâu nhổ cho mẹ. Hai mẹ con thủ thỉ những câu chuyện mùa xuân, chuyện năm cũ, chuyện năm mới và cả những chuyện xửa xưa rồi bật cười nắc nẻ. Có một điều rất lạ, tôi đón nhận mọi thứ bình yên như chính mùa xuân đương thì. Và phận làm con tôi chỉ mong những điều đó với mẹ là mãi mãi.
Những ngày xuân bên mẹ hiếm hoi cứ thế trôi qua lặng lẽ, nhưng đong đầy nhiều yêu thương. Lúc bước chân lên xe, tôi nghĩ rằng ước muốn niềm hạnh phúc bản thân là những ngày xuân bên mẹ. Bình yên là những khoảnh khắc đó, mà bao nhiêu năm tôi cứ loay hoay tìm kiếm, mơ tưởng mà không hề nhận ra. Có cơn gió xuân thoảng qua, từ ô cửa kính, bóng mẹ nhỏ dần, tôi thấy cả nụ cười của mẹ rạng ngời trong nắng xuân ngọt ngào. Hẹn mùa xuân năm sau tôi lại về…/.
CAO THƠM