(HPĐT)- Trên lưng đồi, giữa màu xanh mênh mang trùm kín lối, rất có thể ở phía trước con đường, một khoảng um tùm, âm u đón đợi bước chân người hoặc một miền thơ mộng có thể mở ra. Tôi miên man ngẫm ngợi như thế, khi từng bước chầm chậm dạo quanh con đường xếp tầng tầng lá khô.

Tôi chưa từng nghĩ, nằm sâu ở lưng chừng đồi Thiên Văn lại có ngôi nhà gỗ và không gian cảnh quan sắp đặt chung quanh xinh xắn nhường vậy. Giữa bạt ngàn cây lá, chuỗi bóng đèn vàng giăng khắp lấp lánh như những ngôi sao nhỏ giữa ban ngày. Một là căn nhà ở sâu trong rừng cây, hai là người chủ không để biển tên hay biển chỉ dẫn lối vào. Khoảng sân trước nhà bày biện nhiều góc thú vị, lãng mạn, với bàn, ghế, lều ngoài trời, xích đu ngồi hóng mát, hoa, rượu… Ô cửa sổ mở ra đón xanh mát của rừng.
Tất cả mọi bài trí từ trong ra ngoài đều mang gam màu xưa cũ, bình dị và cho người đến đây cảm giác thật an lành. Tôi cảm tưởng, tâm hồn mình phải thật lắng lại lặng nghe thì mới đồng điệu với tâm hồn của từng đồ vật. Từ bộ bàn ghế cũ, ti vi, máy ảnh đến chiếc máy khâu, điện thoại bàn của quá vãng… người chủ đều sắp đặt một cách hợp lý nhất trong căn phòng diện tích vừa phải. Hẳn là anh chủ rất thích chụp ảnh, có những hai kệ trưng đủ loại máy ảnh cũ với đủ các loại. Để sở hữu bộ sưu tập này, anh ấy phải có sự am hiểu, đam mê và rất kỳ công tìm kiếm. Mục đích đầu tiên của người tạo dựng căn nhà hẳn là để thỏa mãn giấc mơ tuổi thơ khi anh đủ điều kiện để thực hiện. Càng nghe tôi càng thấy nể một người đã tìm được lối vào giấc mơ của mình, sống trọn vẹn với ước muốn của trái tim. Anh chủ cùng chiếc máy tính, lầm lũi làm việc ở không gian vắng lặng, đầy mộng mơ từ ngày này sang ngày khác. Tôi hỏi anh có buồn không? Anh bảo làm sao mà buồn khi đang sống trong giấc mơ của chính mình. Có người thích sự sôi động, anh thích sự tĩnh lặng, hòa vào thiên nhiên. Mỗi sáng ngồi làm việc ở đây, anh thấy bản thân được tái tạo nhiều năng lượng. Thỉnh thoảng cũng có khách do vô tình lạc bước tới ngôi nhà của anh hoặc nghe đồn về nơi này mà tìm tới chụp ảnh, anh vẫn thu phí 50 nghìn/một lượt. Nhưng tôi biết, làm sao thấm với công sức, tiền của anh đã đầu tư dựng xây. Sau mỗi mưa bão dập vùi, chắc hẳn anh sẽ phải toát mồ hôi với việc thu dọn, làm mới từng góc nhỏ.
Hầu hết người ghé qua chụp ảnh, lấy khung hình đặc biệt ở đây chỉ nhoáng nhoàng một lúc là đi. Ít ai ngồi đủ lâu để cảm nhận từng nhịp thở của cây cối, hoa lá, đồ vật hòa quyện và cũng chả mấy ai quan tâm câu chuyện của anh chủ đang sở hữu khoảng rừng này. Nếu bạn hỏi tôi ngôi nhà gỗ và khuôn viên xinh đẹp đó tên gì thì tôi không trả lời được, vì như tôi đã nói, người chủ không đặt tên. Căn nhà nằm trên lưng đồi Thiên Văn, giữa rừng cây xanh rậm rì, giữa nắng, giữa mưa và vi vút gió thổi quanh năm. Bạn thực sự muốn đến và chạm được vào vẻ đẹp của căn nhà này, cũng giống như tôi đã làm thôi, bạn cần tự mình tìm một lối vào…
TRẦN NGỌC MỸ