Thùy Linh
![]() |
| Bức ảnh nổi tiếng “Nụ cười ẩn giấu” của nhiếp ảnh gia người Pháp - Réhahn hiện trưng bày tại Việt Nam. |
Đêm nhớ mẹ
Buồn, con lại nằm với đêm
Gặm ánh trăng non khuyết dở
Sương muối ngấm mặn song cửa
Lỗ rỗ ý nghĩ xoay nghiêng
Nhớ, con lại trở dậy thôi
Bên ánh đèn mờ, trang giấy
Chẳng câu thơ nào nổi sóng
Con rơi giữa lòng mênh mông
Khóc, để làm gì mẹ nhỉ?
Lớn khôn có nghĩa vững vàng
Con hiểu, nỗi buồn tìm đến
Cho mình học cách lặng thinh
Tự gói tâm tư vào tóc
Vá víu tiếng ngực thở dài
Con biết, ngày mai trời sáng
Đời sẽ lại nở bông hoa
Nhưng cô đơn đang khua khoắng
Im lìm ngàn mắt sao xa
Đường về bên mẹ hun hút
Đêm chạy miết mải chưa qua.
Thèm cơm mẹ nấu
(Viết tặng em trai)
Đâu đâu cũng tuyết
Trắng xóa nóc nhà
Tokyo mùa này không nắng
Bước chân rệu rã trên đường vắng
Thương lòng mình bao nỗi khát mong
Thuở chưa xa con đâu hiểu được
Hai chữ “Quê hương” nồng ấm thế nào
Đồng lúa xanh, cánh gió rì rào
Bốn mùa vườn ao cây xanh kết trái
Lưng phơi trần, mồ hôi nhễ nhại
Suốt trưa hè rong ruổi triền đê
Cánh diều bay lên theo gió vỗ về
Con mải miết quên bữa cơm mẹ đợi
Mẹ cầm roi tre mà nước mắt xót mặn
Con còn dại đã hiểu gì đâu
Giờ xa cách mới thấm ruột đau
Chiếc roi tre dạy con khôn lớn
Xứ sở Phù Tang nghiêng vào trầm lắng
Có phải tại Somei Yoshino (*) chưa nở mùa này
Tuyết dưới chân như nỗi nhớ vơi đầy
Cắt cứa da thịt khi nghĩ về quê cũ
Thuở chưa xa đâu biết trái tim ủ lửa
Một tình yêu thiêng liêng khó cất thành lời
Bát mỳ cay con không nuốt nổi
Thèm cơm mẹ hạt gạo dẻo thơ.
--------------
(*) Somei Yoshino là một loài hoa anh đào
Nhớ mẹ trăm năm
Như những vì sao rơi xuống từng đêm lả tả
Nỗi nhớ mẹ lúc nào cũng đau đáu trăm năm
Gót chân con đã mỏi mòn đường đời đau thương
Nắng mưa xa xót để hiểu trọn…
Mặt trời mẹ bao dung
Muốn trở về úp mặt ngụp lặn dòng sông
Tắm gội da thịt mặn nồng mồ hôi mẹ
Bàn tay chai sạn cày sâu cuốc bẫm
Mỗi ngày hy vọng mầm nảy xanh non
Tất cả nhựa lành chảy về phía con
Tháng ngày chở che, mẹ thành ngọn núi
Đứng sừng sững xua đi bóng tối
Tâm hồn con đắm chìm cái đẹp của thiên lương
Có nơi nào bình yên như quê hương
Mái ngói rêu phong bao năm nhẫn đợi
Người đi nơi đâu, về đây cây cỏ điểm danh tên tuổi
Mẹ bảo: chung một núm ruột
Làng chẳng quên nhau
Trở về, trở về nơi cắt rốn chôn rau
Trăm năm gọi trái tim con lắng mình vào miền nhớ
Cho đêm lời ru quen thuộc dịu dàng ngực thở
Lòng lại nhẹ bẫng như mẹ ở đâu đây…