Những mùa bão đi qua…

Y Nguyên 11/11/2020 14:09

(HPĐT)- Tôi sinh nơi rốn bão miền Trung, mở mắt chào đời cũng vào một đêm mưa bão. Tôi lớn lên với tuổi thơ đi qua suốt những mùa mưa bão. Miền Trung không năm nào không hứng bão. Mỗi trận bão đi qua để lại nhà cửa tiêu điều, vườn tược xác xơ. Ráng nhặt nhạnh, vá đắp, dựng xây vừa tạm yên yên lại phải đối mặt với những cơn bão mới! Người ta nói, người miền Trung cứ nghèo mãi, cực mãi là vì vậy. Đổ mồ hôi, sôi nước mắt cày cuốc tích cóp cả năm trời chỉ một trận bão đi qua là… tay trắng! Chưa kể bão còn kèm theo mưa to gây lũ lụt. Ám ảnh tàn phá của lũ lụt – người “anh em sinh đôi” của bão với người Trung cũng không hề kém bao nhiêu…

Người dân miền Trung khẩn trương dọn dẹp trường học khi nước lũ rút.

Ngày nhỏ nghe tới bão lụt thì mừng, bởi háo hức theo kiểu trẻ con, như sắp được xem… chuyện lạ! Đứa trẻ cứ thắc mắc không hiểu vì sao qua mỗi mùa mưa bão, tóc cha lại thêm nhiều sợi bạc, trán mẹ lại hằn thêm bao nhiêu nếp nhăn? Ngày tôi bước vào tuổi thanh niên (hơi quá khổ chiều cao), cái khung cửa căn nhà gạch cũ cha xây thấp, ra vào bôm bốp đụng đầu nếu quên khom lưng. Tôi càm ràm cha mẹ không biết tính, cất chi cái nhà thấp, cửa nẻo ra vào phải khom chui như… hang chuột. Cha nghe, cười không giải thích. Còn mẹ khẽ khàng, xứ mình quanh năm giông bão, nhà toàn vách đất, vách vôi, xây cao cho bão nó thổi bay na (à) con? À, ra vậy, hèn chi rảo một vòng quanh xóm, những căn nhà cũ còn sót  được xây từ lớp cha ông căn nào cũng thấp giống nhau…

Tôi trưởng thành, lấy vợ sinh con, có một gia đình riêng phải cưu mang, hiểu ra những nỗi nhọc nhằn cha mẹ một đời nếm trải. Trận lụt kinh hoàng năm 1993 cả nhà tôi suýt không vượt qua được nếu nước không “thương” đưng (dừng) lại không dâng thêm khi chỉ còn cách cái rầm (gác) đất gia đình tôi leo trú tạm độ chừng hơn tấc! Xong lụt là đến bão. Cơn bão Kyle đổ bộ Phú Yên với sức gió cấp 10 giật cấp 12 nháy mắt quét sạch mái ngói căn nhà gạch cấp 4 cũ kỹ do mẹ cha xây. Cả nhà người lớn, trẻ con ôm nhau trốn dưới gầm chiếc phản gỗ. Đêm kinh hoàng đó, vợ chồng tôi run bần bật trong khi lũ trẻ vô tư ngủ ngon lành trong vòng tay ấm mẹ cha. Ký ức ùa về, chợt nhớ tới cảnh ngày thơ ấu, vô tư háo hức cười reo mỗi lần có “thiên tai” mà thương mẹ cha đến quặn lòng.

Ký ức qua lâu rồi. Mẹ cha cũng ra người thiên cổ. Một đời chắt chiu dành dụm, tôi cũng xây được căn nhà gác mái bằng để “thi gan” cùng lụt bão miền Trung. Năm nay bão lại về. Đỡ run hơn nhờ cửa nhà vững chãi, nhờ thông tin chính xác về diễn biến bão từ các cơ quan chức năng. Vậy nhưng, đã là người miền Trung thì lúc nào cũng phải lo đối phó với thiên tai. Chắc chắn không bao giờ có hồi kết. Vì người miền Trung bao thế hệ sinh ra, trưởng thành trong giông bão, đã “thấm” từ trong máu thịt cách sống chung cùng lụt bão dù mỗi mùa bão qua đều không phải nhẹ nhàng…

Y Nguyên
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Những mùa bão đi qua…