Những người suốt đời “mua vé ngồi”

HUỲNH DŨNG NHÂN 07/05/2018 23:08

Tặng anh Nguyễn Văn Phòng, thương binh, quê Hải Phòng, đang điều trị tại khu thương binh Long Hải (tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu)

Hôm nay mình lại gặp nhau

Phòng ơi lăn xe về Hồ Sen nhậu nhé

Mấy chục năm trước mình còn trẻ trai, bạn lăn xe

ào ào, giờ tóc thằng nào cũng úa

Giờ nâng ly cứ nói nhỏ anh ơi uống hết nổi rồi

Sen dưới hồ vẫn xanh thắm hồng tươi

Năm trước thương binh vừa " đi " 6 người vì vết thương tái phát

Tôi nhớ "xóm nhà lá" thương binh độc thân đêm nào cũng hát

"Đời mình là một khúc quân hành"

Tôi nhớ những bữa ăn không có ghế quanh bàn

Vì mâm lính sẽ gồm toàn xe lăn ba bánh

Tôi nhớ cái giường đầy bông băng, những bức tường rất lạnh

Anh bảo thèm tiếng " Anh ơi" và thèm tiếng "con ơi "...

Ừ những riêng tư cũng từng có đấy thôi

Nhưng có thế mà nhiều khi không thế

Những toan tính đau đời và những ống nghiệm

âu lo, cuối cùng cũng phá tan giấc mơ bồng bế

Những người đàn bà đi qua không để lại số điện bao giờ

Uống đi Phòng ơi

Ngày hôm nay cũng đã khác xưa rồi

Cánh thương binh độc thân giờ càng ngày càng ít

Anh thường trú trên ghế xe lăn diện tích vài trăm cen ti mét

Thế mà cứ như chuyên gia ngồi tám chuyện biệt phủ sân gôn

Mấy anh khác giờ cũng đã một mái ấm con con

Có người lo cơm, có người giặt áo

Còn anh Phòng cựu lính xe tăng, giờ bắt đầu

mon men tìm khung trời ảo

Nhưng vẫn nhờ người cầm tay lướt “phây”

Mấy thương binh láng giềng ngày nào chả ghé qua đây

Quen cởi trần vết sẹo sâu cứa vào tầm mắt

Bài hát đã hát ngàn lần mà chả anh nào thuộc

Chả biết tại say hay tại đã nghẹn lời

Anh thì vẫn cứ hát bài dân ca Nghệ Tĩnh mình ơi

Anh không hát thì gõ bàn ngả nghiêng nạng gỗ

Lâu lắm không về quê, chắc mùa này lúa trổ

Say mèm vẫn hát "người ơi người ở đừng về"

Cũng nhún nhảy mà đôi chân bất trị thế kia

Cũng khóc thầm mà mắt khô cạn hốc

Hỏi tay cụt vì đâu, bảo vì tay chưa mọc

Thương dáng liêu xiêu tự châm nước pha trà

Niềm vui đôi khi chỉ chú cún, bầy gà

Lịch bóng đá nhiều fan chắc gì sánh nổi

Bình rượu thuốc ngâm đến không còn nhớ tuổi

Khách đến chơi không dốc đáy không về

Tôi ngồi cạn đêm mà lòng cứ tái tê

Nhìn đôi tay mình thấy vô duyên quá đỗi

Ôi câu chữ sao mà diệu vợi

Khi không thể giúp người bạn đứng lên

Đành chia tay thôi, năm tháng bão giông

Thị thành bon chen lúc nào cũng vội

Về với những thiên thần chưa bao giờ biết về bom đạn

Tôi vừa đi tôi vừa phải cúi đầu...

Để thương bạn mình và để nhớ về nhau...

HUỲNH DŨNG NHÂN
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Những người suốt đời “mua vé ngồi”