Thiêu thân
Đời sống - Ngày đăng : 07:26, 20/05/2014
Chị giống một con thiêu thân đã dùng hết sức bình sinh để lao vào cuộc hôn nhân hào nhoáng đó.

Rồi anh ngang nhiên yêu một người đàn bà khác, mua nhà cửa và lui tới thường xuyên chốn ấy như thể đó mới là mái ấm. Sau những ngày dài chỉ biết ngồi đợi chờ mòn mỏi chị đã đứng dậy khuấy động ngôi nhà bằng vài quyển sách nấu ăn, những bình hoa dậy mùi hương sắc, những bộ váy gợi cảm, hay kiểu tóc đã được dày công chau chuốt… Nhưng mỗi lần anh trở về chỉ để gặp con, mua cho thằng bé vài món đồ chơi, kiểm tra qua loa chuyện học hành của nó. Anh còn không buồn nán lại ăn một bữa cơm thì làm gì có thời gian để thưởng hoa và nhìn chị đang mỗi ngày vì anh mà gắng đẹp. Dù không yêu chị và đã chán ngấy cuộc hôn nhân ấy nhưng anh chưa một lần nhắc đến chuyện ly hôn. Để chị thấy tuổi xuân của mình giam cầm trong cuộc hôn nhân mà chị tự dấn thân. Nó giống như sự trả giá câm lặng nghiệt ngã dành cho chị. Trong ngôi nhà đó, mọi cố gắng vun đắp là không tưởng. Những ngày nắng, chị mở toang tất cả những cánh cửa sổ ngồi ngoẹo cổ trông ra cổng chờ một tiếng dừng xe. Những ngày mưa gió xám xịt và u ám, chị không dám rời khỏi giường vì sợ chút hơi ấm cuối cùng cũng bỏ mình mà đi. Những ngày đau ốm, hai mẹ con chăm nhau, thìa cháo chưa chạm môi đã đắng ngắt tận tim can. Tôi tự hỏi chị định sống như thế đến bao giờ? Đó gọi là tình yêu hay là sự đọa đầy?
Bỗng một ngày tôi nhận được một cuộc gọi từ chị, cứ nghĩ chị nhắc tôi ghé thăm cho nhà cửa bớt buồn. Không ngờ khi đó chị đã rời thành phố mang theo cậu con trai trở về sống tại quê nhà. Tôi hỏi về sự giải phóng cho cuộc hôn nhân nặng nề ấy? Chị cười bảo: “Vì còn có con, vì không có quyền được chết giống một con thiêu thân nên chị đã chọn cách lầm lũi lê lết bò ra khỏi quầng sáng ấy. Bây giờ thì chị thấy thanh thản hơn nhiều”. Tôi nghe trong giọng chị như có mưa, hẳn là chưa thể tươi vui khi vừa bước qua mùa giông gió. Thỉnh thoảng tôi vẫn đi ngang ngôi nhà cũ to đẹp của chị, tường rào bao quanh im ỉm không phát ra một tiếng động nào. Tôi vẫn không khỏi xót xa khi nghĩ rằng chính nơi này đã từng giam hãm tuổi thanh xuân của người đàn bà từng lấy tình yêu làm lẽ sống. Ơn trời là những ngày tháng ấy đã qua…
VŨ THỊ HUYỀN TRANG