Nỗi buồn lấy chồng thành phố
Đời sống - Ngày đăng : 08:36, 01/12/2013
Ở quê ai cũng nói Huyền thật may mắn lấy được người chồng thành phố. Trong đám cưới chị có người nói toạc ra: “Cái Huyền chuột sa chĩnh gạo rồi nhé”.

Huyền cũng cảm thấy may mắn vì lấy được người mình yêu. Ngoài ra, gia đình chồng lại ở thành phố, là niềm mơ ước của bất cứ cô gái ở thôn quê nào. Nhưng cuộc sống vợ chồng không phải lúc nào cũng “thuận buồm xuôi gió”, bởi trong suy nghĩ của chồng thì Huyền mãi là một cô gái quê, không thể bằng gái thành phố được. Chồng thường xét nét Huyền từ chuyện nhỏ tới chuyện to. Khi ăn cơm, Huyền húp canh phát ra tiếng kêu khiến cho chồng cảm thấy khó chịu, nhất là những lúc gia đình có khách. Đã nhiều lần chồng nhắc nhở Huyền: “Em đừng há miệng to quá khi nhai... bất lịch sự lắm”. Mọi việc sẽ chỉ đơn giản là chồng dạy vợ nếu như chồng Huyền không kèm theo câu giễu cợt: “Đúng là gái quê. Bây giờ ở thành phố rồi, em phải bỏ ngay thói quen quê mùa ấy đi”. Lúc sửa lại nhà cửa, Huyền vất vả chọn lựa đồ đạc, anh chồng gạt phăng đi và nói: “Đồ em chọn quê mùa lắm. Làm sao phù hợp với phong cách thành phố được”. Mọi thứ Huyền mua về đều bị chồng gắn cho cái mác “quê mùa”.
Không chỉ chê vợ quê, chồng Huyền còn chê cả gia đình vợ. Mỗi lần hai vợ chồng về quê là Huyền cảm thấy như một cực hình. Đi đến nhà bà con, họ hàng, dù không lớn tiếng chê bai nhưng anh hay ghé tai vợ chê cái này, cái nọ, thậm chí còn nói trước mặt bố mẹ vợ: “Nhà cửa ở đây xây to, bề thế nhưng đồ đạc trong nhà không ra thể thống gì cả. Đúng là quê một cục, chẳng khác nào trưởng giả học đòi làm sang”. Từ thành phố về quê chỉ 40 km nhưng một năm Huyền chỉ về nhà được 3 - 4 lần. Tất cả là do chồng hay chê bai gia đình Huyền quê mùa, không hợp với cách sống thành phố. Huyền buồn lắm nhưng chẳng thể nào làm khác được. Một lần, đưa con về thăm nhà, Huyền thấy đôi mắt mẹ rưng rưng ngấn lệ. Như hiểu được tấm lòng người mẹ, Huyền quyết tâm “chiến đấu” với chồng để chữ hiếu, chữ tình vẹn cả đôi đường. Về nhà, Huyền thẳng thắn trao đổi với chồng. Hai người đã có một trận khẩu chiến kịch liệt. Dù chồng giận, Huyền tuyên bố vẫn sẽ về thăm bố mẹ thường xuyên hơn. Huyền bức xúc nói với tôi: "Anh ấy khinh em, khinh gia đình em quê mùa, tại sao anh ấy còn lấy em làm gì? Đúng là ba mẹ ở quê đôi khi xử sự không khéo léo, lịch sự bằng người thành phố nhưng có đến mức để anh ấy khinh rẻ gia đình em như vậy không?”. Sau “cuộc chiến”, Huyền mạnh mẽ tới mức chồng cũng phải xem lại suy nghĩ, lời nói và hành động của mình trước đây đối với vợ và gia đình vợ. Rất may, cuối cùng chồng đã xuống nước, làm lành với vợ và quan tâm tới bố mẹ vợ hơn. Những lời nói miệt thị, chê bai người nhà quê của chồng Huyền nay không còn nữa.
Huyền thú nhận với tôi: “Đúng là anh ấy có hơi quá lời nhưng công bằng mà nói, anh ấy nhận xét về em có sai đâu. Lúc nào em cũng tuyềnh toàng, ăn nói không giữ ý giữ tứ, làm gì cũng bỏ trước quên sau. Anh ấy nhắc nhở mãi mà em vẫn không chịu sửa”. Đôi khi vì tính tự ái với những nhận xét của chồng nên Huyền đã chụp cho chồng cái mũ “khinh miệt nhà quê”. Giờ thì Huyền đã thấy lỗi này là do “tại anh, tại ả, tại cả đôi bên”.
VÕ HOÀNG NAM