“Cổng làng”- bức tranh chân thực về nông thôn mới
Tác giả - Tác phẩm - Ngày đăng : 14:07, 27/08/2013
![]() |
Bên cạnh con rươi, thì cái cổng làng cũng là hình tượng được Nguyễn Thanh Cải dụng công xây dựng. Và đi liền với cổng làng, gắn bó máu thịt với cổng làng là cụ Viễn, người mà năm đói 1945 tưởng chết, vứt ra cổng làng, nhưng may được dân làng “nhặt” lên, đưa về cưu mang, để cụ Viễn trở thành “nhân chứng sống” của Hưng Thái, chứng kiến bao biến cố vui buồn, thành công, thất bại của làng suốt mấy mươi năm qua. Với những người như cụ Viễn, ngỡ như có thể phá bỏ cái gì ở làng thì phá, chứ không được phá cổng làng. Vậy nhưng, khi ở Hưng Thái đã hình thành sự liên kết không chỉ trong thôn xã, mà rộng ra cả trong nước và quốc tế, với sự ra đời khu công nghiệp liên doanh Việt - Hàn ngay trên cánh Đồng Cao rộng hàng trăm héc-ta, thì lại chính cụ Viễn đã thay đổi cách nghĩ, cách nhìn cái cổng làng, rộng ra là con đường đi lên của nông dân, nông thôn thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa: “Cái cổng này chứng kiến bao chuyện của làng, qua lại hơn nửa thế kỷ rồi. Và tôi cũng chứng kiến bao nhiêu năm rồi. Nhưng tôi cũng phải biết tôi, và cái cổng này cũng phải biết thân phận của nó. Các bác nhìn xe đang vào kia kìa, công nghiệp hóa đấy. Xe không vào được thì hỏng. Tiếc cái cổng làng thì hỏng sự nghiệp. Cái gì cũng có tính lịch sử của nó”.
Với gần 350 trang sách, tiểu thuyết “Cổng làng” đặt ra khá nhiều vấn đề, mà phần nhiều lại toàn vấn đề “nóng”, từ giao ruộng khoán, sử dụng đất, phương hướng sản xuất cây, con, ngành nghề đến xây dựng đời sống văn hóa, giáo dục, xây dựng nông thôn mới, công nghiệp hóa nông thôn, gắn sản xuất nông sản hàng hóa với thị trường, tiêu thụ sản phẩm nông nghiệp, rồi sắp xếp, bố trí cán bộ trong khu vực nông thôn… đều được tác giả “khơi ra” với những thang bậc đậm nhạt khác nhau. Cũng chính ở đây vừa bộc lộ khả năng nhìn nhận, phát hiện vấn đề trong “tam nông” của tác giả, đồng thời cũng bộc lộ năng lực khái quát, cô đúc, “điển hình hóa nhân vật” của tác giả còn có mặt hạn chế. Mặt khác, tác giả cũng chưa chú trọng khắc họa hoàn cảnh, số phận, tính cách nhân vật cho rõ nét, góc cạnh, mà Đức, Dũng, rồi Nhật Minh… là ví dụ. Ngay ở nhân vật cụ Viễn, lão Khủng, rồi Chút, Hấn cũng mới dừng lại ở hoàn cảnh, chứ chưa có nét cá tính gây ấn tượng cho người đọc. Nếu tác giả đừng tham lam, ôm đồm, dồn nén, cô đúc hơn và bớt đi lối viết trần thuật mang đậm chất báo chí, thì tác phẩm sẽ hấp dẫn hơn.
Dẫu vậy, “Cổng làng” vẫn là bức tranh chân thực về nông nghiệp, nông thôn, nông dân trong thời kỳ mới, một bước tiến của Nguyễn Thanh Cải trên con đường sáng tác văn chương.
CAO NĂM
