Chị em gái

Truyện ngắn - Ngày đăng : 06:56, 13/03/2011


Minh họa Văn Hà


Minh đi làm về sớm. Mới khoảng mười giờ xách chiếc cào cỏ, tong tả  bước vào sân. Vừa nhìn thấy chiếc xe mi- ni màu cánh chả dựng ở cửa, chị vội nói như reo:
-Ai như dì Thảo về à?

Không có tiếng đáp lại, Minh vào bếp cất cào, rồi đi nhanh lên nhà. Đến cửa, bỗng đứng sững. Đằng đầu nhà, nơi đặt ban thờ, cô em gái đang đứng trên chiếc ghế lầm rầm khấn vái. Hình như còn cố nén để tiếng khóc không bật ra, đôi vai cứ rung lên như người lên cơn sốt. Linh cảm của người chị nuôi em thay mẹ từ năm lên chín, như mách Minh điều gì không lành đang đổ xuống đôi vai cô em gái. Chị lập cập lại gần, vừa lúc Thảo khấn vái xong, bước xuống. Hai chị em ôm chầm lấy nhau. Thảo như trút được nỗi ấm ức bấy lâu kìm nén. Cô vùi đầu vào vai, vào ngực chị, tức tưởi:
  -Em khổ lắm chị ơi!
 Chị nâng đầu em lên, nói như để cô em vợi đi nỗi lòng:
-Rõ chán cho dì! Nhà lầu xe hơi còn kêu khổ!
-Em không cần những thứ ấy, chỉ cần được người như chị thôi - Rồi Thảo lại áp đầu vào ngực chị- Chị ơi, em chỉ muốn ở bên chị mãi thế này.
Minh đưa tay xoa tóc cô em gái. Mái tóc đen ánh, dài chấm gấu áo lưng. Ngày xưa mỗi lần em gội đầu, chị phải lấy chiếc ghế kê cao chậu nước cho em cúi đầu tóc khỏi xõa xuống đất. Bây giờ em đã thành mẹ của hai đứa con, sống ở thành phố hàng chục năm, nhưng mái tóc em vẫn như ngày xưa, dài và đen, chỉ khác có thưa đi một ít. Minh ôm mái tóc ấy áp sát hơn nữa vào ngực mình. Da thịt nơi lồng ngực chị nóng lên hôi hổi, cảm giác rất rõ những giọt nước mắt của em thấm qua lần áo đọng lại trên làn da thịt mình. Minh cúi xuống, khẽ nâng đầu em lên:
-Nhưng sự thể ra làm sao, em phải nói ra chị mới biết đường tính chứ!
-Chị không tính được đâu. Cứ mặc em!

Minh buông em ra, nỗi buồn giận làm chị như hụt hẫng. Con bé vẫn như ngày xưa, chỉ làm theo ý mình, có mắng mỏ, ngon ngọt cũng chẳng chuyển. Hồi mẹ mất được gần năm, lúc ấy Thảo mới lên mười, thấy hai chị em là con liệt sĩ, lại hoàn cảnh khó khăn, mấy chú ở huyện về định mang Thảo lên trường nuôi dạy trẻ mồ côi. Nó nhất định không chịu, cứ nép vào ngực chị gào lên khóc: "Em không đi đâu cả. Chỉ ở nhà với chị thôi". Minh nén lòng, dỗ dành: "Em ngoan, nghe lời chị. Lên trên ấy em được học hành...". Tức thì, giọng nó đanh lại đến không ngờ, ở cái tuổi như nó: "Chị đuổi em à? Đây là nhà tình nghĩa xã làm cho, không ai đuổi được em”. Minh chỉ còn biết gạt nước mắt nói mấy chú, thôi để em nó ở nhà. Đêm, hai chị em nằm trên chiếc giường còn nồng hơi ấm của mẹ, Minh cứ mở mắt thao láo nhìn lên trần nhà. Gần sáng, lừa lúc em ngủ say, chị rón rén dậy, dò dẫm lấy bao diêm gối dưới chiếu, đi lại bên ban thờ, thắp ba nén nhang rì rầm khấn vái xin mẹ chứng giám cho lòng con nguyện ở vậy trông nom, nuôi dạy em Thảo nên người, rồi ra gió chiều nào con xin liệu!

Năm ấy, Minh mới bước vào tuổi hăm hai. Cái tuổi đang nở rộ những ước mơ và khao khát tình yêu. Nhưng vẫn cố quên đi tất cả để dồn sức vào trông nom, nuôi dạy cô em theo lời nguyện cầu của Minh trước linh hồn mẹ cha. Bấy giờ, hợp tác xã còn làm theo công điểm. Dẫu ngày công không được một lạng thóc, nhưng năng nhặt chặt bị, mỗi vụ Minh cũng kiếm được vài tạ, thêm mấy thước khoai lang trồng trên ruộng phần trăm, hai chị em tằn tiện không đến nỗi nào. Lại thêm trong chuồng lúc nào cũng có con lợn nái, năm hai lứa lợn giống xuất chuồng cũng có đồng ra đồng vào. Thảo học vào loại giỏi, suốt mấy năm phổ thông không năm nào phải lưu ban, thi đại học một lần là đỗ ngay vào trường y Thái Bình. Điều đó làm Minh lấy làm toại nguyện. Hôm em nhận được giấy báo nhập trường, chị như người phát rồ, hết ra nhà ông chú lại sang nhà ông cậu, bà dì chỉ để loan tin: "Cái Thảo nhà cháu đỗ đại học rồi!". Trước ngày em đến trường, chị làm mấy mâm cơm mời chú bác, cô dì nội ngoại đến mừng cho chị em cháu. Khi chén rượu ngà say, ông chú ruột lấy thế "sảy cha, cậy chú", bảo: "Bao nhiêu năm mày ở nhà trông nom cho cái Thảo ăn học, bây giờ nó đỗ đạt là xong một đường. Còn đường chồng con của mày cũng phải lo liệu đi. Năm nay gần ba mươi rồi, chứ không còn ít nữa đâu". Mấy bà cô bá dì cũng phụ họa theo: “Đàn bà sinh nở có thì, để quá lâu nhỡ thì rồi khó đấy, con ạ". Minh chỉ vâng dạ cho qua chuyện, chứ thực lòng cũng chưa định lập gia đình lúc này. Cách đây mấy tháng, anh Thư ngoài xóm trại, vợ mất, có mỗi đứa con gái lên bốn, đã nhờ người ngỏ lời. Nhưng Minh đã nói thẳng: "Anh có chờ được em dăm sáu năm, khi nào cái Thảo ra trường có công ăn việc làm, thì chờ. Không, cứ đi xây dựng với người khác". Chị ít học, mới hết lớp bảy đã phải ở nhà làm lụng giúp mẹ, nhưng Minh hiểu con đường học hành bây giờ thật không dễ chút nào. Dẫu cô em có học giỏi, được học bổng suốt 5 năm đại học, thì mỗi tháng chị vẫn phải chu cấp thêm cho em vài trăm nghìn cũng là tằn tiện. Với số tiền đó, một mình chị có thể xoay xở cho em không ai cầm bắt, chứ lập gia đình rồi thì đến một đồng cũng phải hỏi chồng có ưng mới dám cho em. Cái nước ấy thì thà ở vậy. Và chị cứ ở vậy những ngần ấy năm, ăn bớt để dành cho em đi học. Đều đặn năm hai lần, cứ xuất chuồng lứa lợn giống xong, lại gom tất tật số tiền bán lợn, nhắn em tranh thủ về lấy.       

Nếu quả thực có “cam lai", thì cái số của chị em Minh cũng đến ngày "cam lai" thật. Thảo đi làm chưa đầy năm đã lấy chồng. Đám cưới tổ chức ở khách sạn thành phố, hai chiếc xe con, một chiếc xe to và mười mấy chiếc xe máy, tiền hô hậu ủng về tận làng đón dâu. Làng Phương Trà cho đến lúc ấy, chưa có đám cưới nào sang trọng, nhiều xe pháo như đám cưới cô Thảo. Thôi thế cũng bõ thức khuya dậy sớm lai lưng ra làm cho em ăn học. Nhất là được hơn tháng, cô em đánh xe máy về đèo bà chị ra phố chơi với vợ chồng em mấy hôm. Bà chị được tận mắt nhìn căn hộ khang trang, rộng rãi với đầy đủ tiện nghi ti vi, tủ lạnh của vợ chồng cô em thì hoàn toàn yên tâm về hạnh phúc của dì nó. Chưa đầy một năm sau ngày Thảo đi lấy chồng, anh Hoan ngoài xóm Vam thương binh loại ba trên bốn, vợ bị tai biến não qua đời, nhờ người đánh tiếng hỏi. Chị không phải nghĩ ngợi lâu, bắn lời nhận ngay.

Mới đấy, đã hơn chục năm. Vợ chồng chị bây giờ có hai con, một gái, một trai. Chồng chị thương tật, không làm được công việc ngoài đồng, nhưng việc nhà anh vẫn nhúc nhắc được. Còn chị, gì chứ nuôi lợn thì vào loại mát tay nhất làng. Trước chỉ một con lợn nái, chị đã nuôi em học hết phổ thông, rồi đại học. Giờ trong chuồng lúc nào cũng đôi lợn nái, có năm lợn giống đắt, nhà chị nuôi tới ba con lợn đẻ. Vợ chồng chị giàu lên nhờ chăn nuôi. Có lần cô em từ ngoài phố về, nhìn đàn lợn con trắng như hòn bột nhâng nhẩy ngoài sân, đã nói trong niềm phấn khích:
- Em đến phải xin anh chị đôi lợn con về ngoài ấy nuôi cho vui.
Bà chị bảo, chẳng biết thật hay bỡn:
- Chú ấy làm hái ra tiền, còn nuôi lợn làm gì cho vất vả.
Hái ra tiền chẳng biết có đúng không, nhưng chồng Thảo kiếm tiền thì quả là dễ như trở bàn tay. Chồng Thảo trước ở công ty xuất nhập khẩu, sau lại sang làm tiếp thị cho một cơ sở liên doanh với nước ngoài. Mỗi chuyến đi khảo sát thị trường, ký hợp đồng, khai trương đại lý lại mang về đưa cho vợ từng tập tiền không cần đếm. Thảo lúc đầu cũng thấy ngỡ ngàng. Mỗi lần chồng đưa tiền cho lại hỏi một câu cửa miệng: "Đâu mà nhiều thế?", nhưng chồng vội gạt đi: "Đâu thì em quan tâm làm gì?". Lâu dần thành quen, mỗi lần chồng đưa tiền, Thảo chỉ biết lặng lẽ cất vào tủ. Cô trở thành vị thần giữ của cho chồng từ lúc nào mà không hay. Tuy có nhiều tiền, nhưng chồng Thảo không phải là tay hào phóng. Anh ta biết cách chi tiêu dè sẻn từng đồng, mọi khoản tiêu pha trong nhà từ mớ rau, con cá đến may sắm quần áo anh đều bắt Thảo phải ghi đầy đủ vào cuốn sổ do chính anh mua về và đánh số từng trang. Dẫu vậy, Thảo vẫn cố nín nhịn, bởi một ý nghĩ cũng rất đàn bà, chẳng qua anh dè sẻn, căn cơ vậy cũng là vì vợ, vì con cả.     

Nhưng lần này thì chính đứa con, thằng con trai mười một tuổi vẫn được bố nuông chiều, đã buộc Thảo phải chui ra ngoài cái vỏ lâu nay cô vẫn cố giấu mình trong đó. Tối cả nhà ngồi xem ti vi, cậu con áp đầu vào ngực bố nũng nịu: "Khi nào con vào năm học mới, bố phải mua cho con cái xe Chaly đấy". Bố xoa đầu con: "Ờ ờ, để bố xem". Mẹ vội lên tiếng: "Con học trường gần, mua xe máy làm gì, nhỡ chẳng may...". Mới thế, thằng bé đứng phắt dậy chỉ tay vào mặt mẹ, rất giống điệu bộ và cách nói năng của bố mỗi khi to tiếng với mẹ: "Tiền của bố, chứ mẹ làm gì ra tiền. Lương tháng không đủ ăn quà sáng, còn đòi sĩ!". Thảo tái mặt, vừa giơ tay định tát cho con mấy cái, thì chồng kịp kéo con ôm vào lòng. Buồn bực và tủi giận, cô đi như chạy vào phòng, nằm vật xuống giường khóc rấm rứt. Lát sau, đứa con gái bảy tuổi cũng rón rén vào giường ôm chầm lấy mẹ khóc tức tưởi. Nó không dám khóc to, sợ bố quát. Bố yêu anh Năng nhiều, chứ yêu nó ít lắm.

Chị biết nguyên do cô em đột ngột đưa con về quê là do đứa cháu gái kể lại, khi hai bác cháu ra chợ đầu làng mua thức ăn. Lúc đầu Minh nghe chuyện vợ chồng cô em xô xát nhau cũng cho là cái sự khó tránh khỏi ở những gia đình vợ chồng không tôn trọng nhau, làm gương xấu cho con cái khinh nhờn cha mẹ. Nhưng khi nghe con bé đột ngột hỏi: "Bá ơi, bá có cho mẹ con cháu về ở quê với bá không?", thì chị thấy có cái gì như sự hụt hẫng vượt ra ngoài tầm níu kéo của mình. Chị chợt nhớ đến câu nói trong nước mắt của cô em gái lúc mới về: "Việc này chị không tính được đâu. Cứ để mặc em!". Sao lại để mặc em giữa thói đời phụ bạc như thế được. Bao nhiêu năm cha mẹ đi xa, là bấy nhiêu đoạn trường khổ ải, chị đến quên cả mình cũng là vì muốn cho em có hạnh phúc vẹn tròn, để linh hồn mẹ cha cũng thêm phần rảnh rỗi. Chị không nỡ nào bỏ mặc em trước cái việc hệ trọng nhất của người đàn bà khi đã có chồng con như thế.
Minh cứ bần thần nghĩ ngợi suốt dọc đường hai bác cháu từ chợ về.

Truyện ngắn của CAO NĂM