Em vẫn như ngày xưa...

06/01/2017 17:02

Truyện ngắn của Bội Kỳ

Minh họa: Đặng Tiến

Nhưng thật run rủi, sau khi xuất ngũ tôi lại được chuyển học nốt mấy năm tại Đại học Quân sự ở phía Nam. Sau đó, tôi lại làm việc ở một đơn vị kỹ thuật quân đội ở một tỉnh lẻ gần biên giới Việt - Lào. Mặc dù trong những năm đầu nhập ngũ, tôi đều viết thư cho Hạnh, nhưng chẳng khi nào được phúc đáp. Tôi ngỡ tình cảm của cả hai chưa có gì sâu sắc nên mọi chuyện sẽ qua đi. Nhưng có ngờ đâu, nỗi nhớ nhiều lúc vẫn ám ảnh tôi. Và tôi ước khi nào có dịp về thành phố sẽ nhất quyết tìm gặp lại Hạnh. Để làm gì không biết nữa. Dù chỉ để ngắm lại đôi mắt ấy…

* * *

Vậy là thời cơ ấy đã đến, tôi được cử ra thành phố báo cáo công trình khoa học và kết hợp giai đoạn bảo vệ luận án tiến sĩ. Thấm thoắt mười lăm năm, tôi thấy mình bồn chồn khó tả khi bước chân trên con đường quay lại mái trường xưa.

Tôi nghĩ chắc chắn là Hạnh đã lấy chồng và sinh con bởi ngần ấy năm rồi còn gì. Tính đến bây giờ Hạnh đã ngoài ba mươi tuổi. Nhưng trong tâm hồn tôi luôn luôn nhớ tới một cô bé ngày nào. Với tôi, Hạnh vẫn luôn luôn là một cô gái mười tám tuổi. Đôi mắt em vẫn to đen như thế và nụ cười vẫn tươi xinh như chẳng thể nào khác được. Nghĩ vậy, tôi mạnh dạn bước tới phòng giáo dục để hỏi tin tức và địa chỉ của gia đình Hạnh.

Anh xe ôm tận tình giúp tôi tìm đến tận nhà Hạnh ở phố huyện. Tôi ngồi chờ ở một quán nước gần đó. Có lẽ buổi sáng cả hai mẹ con cùng đến trường. Bác chủ quán nước đon đả hỏi tôi:

- Chú bộ đội đến nhà ai đó?

- Dạ, cháu đợi cô giáo Hạnh.

Nói rồi, tôi chỉ tay về ngôi nhà ở bên kia đường.

- Ô thế chú là…?

- Cháu là bạn học cũ từ ngày xưa cơ, bác ạ.

- Thế mà tôi cứ tưởng chú là bạn của chồng cô ấy!

Tôi giật mình hỏi:

- Vậy bây giờ chồng cô ấy không ở đây ạ?

Bác chủ quán vừa rót nước cho tôi vừa kể:

- Thật tội cho cô giáo Hạnh. Cách đây dăm năm chỉ vì bảo vệ học trò của mình mà bị bọn người xấu rạch mặt. Suýt nữa thì mù mắt.

Tôi rùng mình và thấy đau nhói trong tim. “Ôi! Đôi mắt ấy ư? Ông trời sao ác vậy”.

Bác chủ quán bùi ngùi kể lại:

- Cô ấy rõ là đẹp, còn tốt nết nữa. Cả phố, cả trường ai cũng quý trọng. Ấy thế mà chuyện vừa xảy ra, anh chồng vội bỏ ra đi không hề đoái hoài nữa.

Tôi bàng hoàng và thấy miệng khô đắng. Chén nước trên tay tôi sóng sánh tràn cả ra ngoài. Tôi trấn tĩnh hỏi:

- Chuyện xảy ra như thế nào ạ?

- Ôi, cả huyện này ai cũng nói cô Hạnh là một mình chống lại "maphia" đấy!

Bác tóp tép nhai miếng trầu, rồi kể tiếp:

- Một số học trò trong trường huyện nghiện hút hít mà anh. Trong đó có một học sinh của lớp cô giáo Hạnh nghiện nặng lắm. Gia đình nó không làm sao mà dạy bảo nổi…

Tôi hồi hộp lắng nghe, bác kể tiếp:

- Chẳng ai dám liều như cô giáo Hạnh này cơ. Ai lại dám đứng ra bảo lãnh và kèm cặp thằng bé ấy. Cô theo sát nó từng bước từ nhà đến trường rồi lại từ trường về đến nhà. Đến tối cô Hạnh lại còn đến kèm cặp cho nó học hành tử tế. ấy thế rồi…

Bác chủ quán trầm giọng lại nói thì thào với tôi:

- Bọn trùm ma túy ở đây bắn tin đe dọa cô Hạnh, nếu cô còn tiếp tục án ngữ con nghiện của chúng. Bởi anh biết không, cô Hạnh là người mạnh dạn làm việc này để làm gương cho các nhà khác. Đồng thời hễ có động tĩnh gì là cô lại báo công an hỗ trợ, nên bọn chúng tức lắm. Thế là chúng ra tay.

Tôi đứng dậy đi đi lại lại, bồn chồn như lửa đốt trong lòng. Lát sau lấy trấn tĩnh lại, bác chủ quán cũng đứng lên bước lại gần tôi nói:

- Nhưng nói để anh khỏi lo, sau cái vụ đó bọn chúng đã bị bắt đi tù hết rồi.

Bất chợt bác chỉ cho tôi:

- Mẹ con cô giáo Hạnh về rồi kia kìa.

Tôi đi như người mất trọng lượng vậy. Hạnh kia ư? Tôi bước tới trước mặt mẹ con Hạnh lúc nào không biết nữa. Hạnh bỏ kính râm ra nheo mắt nhìn tôi. Tôi trở nên lóng ngóng đúng như cách đây mười lăm năm khi mới gặp Hạnh. Đôi mắt to đẹp ngày ấy đâu rồi? Tôi sững người một lúc, rồi mới trấn tĩnh hỏi:

- Hạnh có nhớ tôi là ai không?

Nhìn tôi một lúc lâu, Hạnh lại nheo đôi mắt thương tật, rồi ngập ngừng nói:

- Anh… Chiến phải không?

Không đợi tôi trả lời, Hạnh reo lên:

- Đúng rồi, anh Chiến! Vẫn bộ đội à?

* * *

Tôi theo Hạnh vào nhà. Bất chợt nhìn thấy tấm hình của Hạnh chụp cùng với lớp học, tôi bồi hồi bước tới. Hạnh đứng ở phía sau, gương mặt ló ra tươi rói như một bông hoa vừa chớm nở. Đôi mắt bồ câu ngơ ngác long lanh như đang nhìn tôi. Hạnh bước tới gần nhìn tấm ảnh, rồi thở dài.

Bất chợt tôi quay lại ôm lấy Hạnh. Quả là liều lĩnh, nhưng tôi không kìm giữ nổi tình cảm của mình. Hạnh rụt rè gỡ bàn tay của tôi:

- Thật muộn màng. Em chẳng còn gì nữa.

Tôi kéo Hạnh trở lại trong vòng tay của mình và nói:

- Với anh, em vẫn như ngày xưa. Vẫn như cách đây mười lăm năm và có lẽ mãi mãi anh chẳng thể nào quên.