Bầu Futsal Việt Nam và ước mơ cho thể thao Việt Nam
TS TRẦN THU DUNG
Tôi cùng Tú đi xuống miền Nam nước Pháp nghỉ 2 ngày. Gọi là 2 ngày thực ra trừ 12 giờ ngủ cho 2 đêm và tàu xe đi lại thì chỉ có 16 giờ để xả mệt vì máy bay do FIFA đặt bị lùi chuyến.
Để được tham gia Cúp bóng đá thế giới, đội Futsal Việt Nam phải trải qua nhiều chặng gian khổ. Tú vốn là người trầm tư ít nói, nhưng đã nói là làm. Tú thích đá bóng. Thời Tú lớn lên đất nước còn chiến tranh, còn nghèo. Bây giờ, Tú có điều kiện, Tú muốn giúp thể thao Việt Nam có mặt trên trường quốc tế. Để đạt giấc mơ, biết bao đêm Tú trằn trọc mất ngủ, biết bao stress. Tú tâm sự: "Những cầu thủ Việt nghèo lắm, trước kia họ vừa phải đi làm thêm vừa phải dành thời gian tập luyện". Tôi biết, để có mặt tham gia trong Cúp thế giới là cả một sự hy sinh của chính mỗi cá nhân và của bầu Tú. Nếu không có đam mê và hy sinh vì đam mê thì không thể có một ngày hôm nay bầu Tú đại diện cho Futsal Việt Nam đi bắt thăm trong cuộc thi đá bóng trong nhà.
![]() |
| Lễ chào cờ và quốc ca Việt Nam trước giờ thi đấu ở Colombie. |
Chúng tôi lượn qua Cannes và Monaco. Lúc đó, Monaco đang chuẩn bị cho cuộc đua xe ô tô quốc tế, đường chặn khắp nơi. Bầu Tú mơ một ngày nào đó Việt Nam cũng tổ chức những cuộc thi thể thao mang tầm cỡ quốc tế và thể thao Việt Nam sẽ mang về vinh quang lớn.
Chuyến đi ngắn đầy kỷ niệm. Gọi là đi giải stress, song Tú vẫn làm việc liên tục không ngừng. Tôi đưa cái máy để Tú dùng thư tín cho nhanh. Chỉ những lúc đi bộ dạo chơi, Tú mới coi như ngừng căng não chút. Tú vừa trả lời trên mạng, vừa điện thoại điều khiển đội quân ở nhà. Ai tưởng ông bầu sướng đi khắp thế giới, thực ra bận hơn con mọn, vừa phải lo chăm sóc cầu thủ, vừa lo mọi thứ và chi phí. Con mọn cho ăn xong thì ngủ; còn đội bóng ăn xong, còn lo tập luyện, lo thi đấu, lo sức khỏe, và lo chiến thuật, lo tâm lý… Tú hầu như vắng nhà, mọi việc gia đình do vợ đảm đang gánh vác.
Trận đầu ra quân trên trường đấu quốc tế, đội futsal VN lập công 4 -2 (thắng Guatemala). Bầu Tú mừng lắm, vẫn đầy lo âu. Biết là đội mình còn yếu, lọt được ra sân chơi châu Á đã là vinh quang, bây giờ lọt ra đấu với quốc tế lắm gian lao, thử thách. Vinh dự đấy nhưng chông gai. Đây là bước đầu, ra quân thắng một trận cũng là mừng rồi. Cả đội còn non về cả trình độ lẫn sức khỏe. Tất cả đều cố gắng. Họ đếm từng bàn thua, bàn thắng và phập phồng hy vọng. Giấc ngủ chập chờn. Khi đội vừa chính thức lọt vào vòng 1/8 để đấu loại trực tiếp. Tú báo ngay cho tôi: "Chị ơi, vào được vòng trong rồi!". Mừng cho cả đội. Vui đấy, tự hào đấy nhưng lại đầy lo lắng. Tôi luôn động viên Tú: "Vào được vòng 1/8 là vinh dự của Việt Nam rồi, cố lên, chơi hết khả năng và nhiệt huyết". Nhìn cầu thủ Việt Nam nhỏ bé bên cạnh những cầu thủ Nga to lớn, đầy sức sống và kinh nghiệm trên trường đấu, mới thấy sự can trường và bình tĩnh của cầu thủ Việt Nam để giảm bàn thua tối thiểu. Trận đấu không cân sức, nhưng FIFA và thế giới đã biết đến một Việt Nam trên trường thể thao, nhất là đá bóng, môn thể thao đòi hỏi sức khỏe mà ít khi đội châu Á thắng. Dù đội chưa mang cúp về, nhưng sự có mặt của Futsal Việt Nam và việc lọt vào 16 đội mạnh, cùng 4 trận với bốn lần lá quốc kỳ tung bay và quốc ca Việt Nam vang lên cũng làm xúc động và là niềm tự hào của bao người Việt ở trong nước cũng như ở khắp nơi trên thế giới.
Chúc Futsal Việt Nam sẽ tiếp tục có mặt trong cúp thế giới đợt sau.
