Khi cuộc sống đẩy ta vào thử thách mới

02/06/2017 16:32

Nhị Phương

Minh họa: Đặng Tiến

Các ý nghĩ tiêu cực cứ quay cuồng trong đầu, khiến người chồng luôn xét nét hành vi của vợ. Dần dà, chị vợ cảm thấy quá mức chịu đựng của mình. Thời buổi khó khăn, lo giữ vững vị trí của mình đã khó, lại còn phải đối phó với mối ghen tuông nhiều khi rất vô lý của chồng.

Thực ra thâm tâm Vĩ rất biết ơn sự nhẫn nhịn hy sinh của vợ mình. Nhưng nỗi mặc cảm bệnh tật, đố kỵ với sự thăng tiến của vợ - mà anh không ý thức được, cộng với tính gia trưởng đã khiến anh cảm thấy mình mất vai trò quan trọng trong mắt vợ. Dù chỉ là anh cảm thấy thôi, nhưng trò đời đôi khi người ta chỉ khổ vì cái dấu “bằng”. Khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng rộng mãi ra. Bản thân vợ anh cũng cảm thấy ngột ngạt với những câu tra khảo của chồng. Chị hay về muộn hơn với lý do công việc bận. Có chuyến công tác dù không cần thiết lắm chị vẫn cứ đi – là suy diễn của chồng chị thôi- chứ anh nào phân biệt được. Anh thấy chị đi công tác nhiều hơn, lại dài ngày hơn thì sôi sùng sục.

Nghĩ nhiều quá đâm sinh bệnh. May thay trong lúc ốm, có người cô trong họ đến thăm. Người cô đó lại là một chuyên gia tâm lý. Bà đã khiến Vĩ không e ngại, kể lại những băn khoăn dồn nén bấy lâu. Bà nhẹ nhàng phân tích cho anh thấy vấn đề của anh là vợ chồng không có sự trao đổi với nhau thẳng thắn, khi cuộc sống đặt người ta vào một thử thách mới. Anh thì ôm trong lòng mối mặc cảm nặng nề, chị thì không tìm cách chia sẻ, “gỡ mối tơ lòng” cho anh. Lâu dần hình thành mối quan hệ vợ chồng tương kính như…khách, người này là một ốc đảo với người kia. Thuốc chữa thực đơn giản, chỉ cần người trong cuộc mở lòng với nhau là dần dần có thể “bệnh” lui. Vĩ tin là anh có thể dẹp cơn sĩ diện để tiến lại gần hơn với … vợ mình.