Nạn nhân da cam giàu nghị lực
Hoàng Xuân
| Anh Cao Đức Vương sửa chữa đồ điện tại nhà. |
Anh Cao Đức Vương là con trai ông Cao Đức Hoạch, thương binh ¾ và là nạn nhân chất độc da cam. Vợ chồng ông sinh được 3 người con, nhưng chỉ có anh Vương bị di chứng của chất độc da cam/dioxin. Anh Vương luôn xác định “người khác cố gắng 1, mình phải cố gắng gấp 2, 3 lần”. Để không trở thành gánh nặng của gia đình, anh Vương quyết tâm học nghề có thể nuôi sống bản thân. Năm 1999, anh Vương được nhận vào học nghề sửa chữa đồ điện tại Xí nghiệp giày Thành Tô. Do hạn chế trong việc đi lại, anh được giám đốc tạo điều kiện bố trí chỗ ăn ở tại xí nghiệp. Anh Vương cho biết: “Mới đầu học nghề tôi được người kèm cặp, hướng dẫn cách làm. Hết 6 tháng, tôi phải tự làm, tự mày mò. Những người khác hoàn thành sản phẩm trong 1 ngày, thì tôi phải làm 3 ngày. Cầm tiền lương tháng đầu trên tay, tôi xúc động nghẹn ngào vì mình có nghề, có thu nhập bằng chính khả năng, công sức của mình”. Niềm vui được nhân đôi khi hạnh phúc mỉm cười với anh Vương. Năm 2001, anh Vương lập gia đình với cô gái làm cùng xí nghiệp. Tình yêu của anh chị đơm hoa kết trái, khi chị sinh được cậu con trai. Hiện, cháu đang học lớp 7, luôn học khá, ngoan ngoãn, nghe lời bố mẹ.
Làm việc tại Xí nghiệp giày Thành Tô tròn 14 năm, sức khỏe có dấu hiệu đi xuống, anh Vương đi khám, phát hiện mình bị bệnh hẹp van tim 2 lá nên không thể tiếp tục làm việc tại xí nghiệp được. Anh tâm sự: “Lúc đó, tôi rất lo lắng vì về nhà chưa biết làm gì, gánh nặng cơm áo gạo tiền đè trên vai vợ. Vốn có nghề sửa chữa đồ điện trong tay và được sự hỗ trợ của Hội nạn nhân da cam/dioxin thành phố, huyện Kiến Thụy, Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố, tôi mạnh dạn mở hàng sửa chữa đồ điện dân dụng và chăn nuôi gia cầm. Lúc đầu công việc không mấy thuận lợi, vì ở nông thôn nên khách hàng ít, thi thoảng mới có người sửa cái quạt, nồi cơm điện”. Làm việc có uy tín, tiếng lành đồn xa, nhiều người ở các thôn, xã gần đó cũng đến ủng hộ anh. Nhờ đó, anh có thêm thu nhập, phụ vợ trang trải cuộc sống gia đình.
Công việc sửa chữa đồ điện ở nhà khi thì dồn dập, lúc lại rỗi dài, anh Vương xin tham gia Đoàn nghệ thuật nhân đạo Lê Quốc Cường (thuộc Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố), đi biểu diễn, tuyên truyền về thảm họa da cam tại các xã, phường, thị trấn trên địa bàn thành phố. Bất cứ ở đâu, cứ có lịch diễn là anh lại lên đường, bù lại anh có thu nhập hằng tháng 3,5 triệu đồng. Về nhà, ai mang đồ đến sửa anh vẫn nhiệt tình giúp, hoặc chỉ lấy tiền vật liệu. “Tuy bị tật nguyền nhưng tôi thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều nạn nhân khác, có người chỉ nằm liệt một chỗ, có người thần kinh không bình thường. Tôi có sức khỏe, đầu óc tỉnh táo nên dù thế nào tôi sẽ không ngừng cố gắng, lao động chăm lo cho gia đình”.
Anh Vương vinh dự nhận bằng khen của UBND thành phố và Trung ương Hội nạn nhân chất độc dam cam/dioxin Việt Nam vì có nhiều đóng góp trong phong trào “Vì nạn nhân chất độc da cam/dioxin”.