Mưa hạ

Y Nguyên 16/06/2020 12:14

Sau những ngày dài nắng chang chang mà trời làm phúc giáng được trận mưa to thì hầu như dân cả xóm sẽ đổ ra khỏi nhà, mặc đầu trần, chân đất, áo quần ướt nhẹp dưới mưa. Ấy là nói chuyện ngày xưa. Ngày xưa chưa có “dẫn thủy nhập điền”, đồng đất miền Trung mỗi năm chỉ làm được một vụ lúa. Thời điểm xuống giống sẽ được ông trời báo hiệu bằng chính cơn mưa hạ đầu tiên. Trời chưa mưa cứ phải đỏ mắt mong mưa. Mưa ướt đất, lúa mới có thể mọc mầm. Và ngày nào đồng còn trơ đất trắng bởi giống chưa gieo, lúa chưa mọc lên cây là ngày đó còn ăn ngủ chưa yên. Thật dễ hiểu vì sao người nông dân xưa lại sung sướng đến thế khi mưa hạ đổ về…

Nay thì, không ai còn canh tác theo kiểu… chờ mưa. Nhưng mưa hạ không vì thế mà bớt đi giá trị. Miền Trung vẫn khao khát đón từng cơn mưa như đón phúc lộc của trời. Mưa xua đi cái nắng oi nồng, mưa tắm táp mặt đất, gột rửa bầu trời khiến màu xanh trở nên dịu dàng hơn. Mây trắng bềnh bồng hơn. Hình như mây trắng đang say say cái hương vị trời đất sau mưa, mưa vung đôi cánh mỏng như tơ đón khối nắng chói chang từ phía mặt trời. Vượt khỏi vòng ôm dịu dàng của mây, nắng không còn vàng lóa. Nắng đang chảy xuống trần gian thành từng dòng xanh xanh, biêng biếc. Còn có cả chút trăng trắng mơ hồ của vài sợi mây loãng tan vào nắng. Lạ kỳ chưa, giữa hạ đang hiện hình chút sắc thu chưa tới - mà cũng có thể là chút hương xuân vừa đi qua. Chỉ là khoảnh khắc thôi, nhưng tắm mình trong khoảnh khắc ấy, con người chợt có cảm giác, thiên đường dường như ở đâu đó, rất gần…

Tôi yêu mưa hạ. Hễ cứ nghe vũ trụ chuyển mình, hạ bắt đầu xối xuống cơn mưa là hồn tôi lại hóa trẻ thơ quay cuồng, lặn hụp trong mưa, lại yên tâm dông dài bất tận với những trò vui khi thấy mẹ còn cặm cụi ngồi khâu áo bên hiên nhà. Thỉnh thoảng, đôi mắt hiền từ, yêu thương của mẹ lại lo lắng liếc ra sân với lời nhắc khẽ: coi chừng mưa mới…

Y Nguyên