Góc quê
(HPĐT)- Về thăm nhà sau những tháng ngày rời xa, chợt cảm thấy bình yên đến lạ kỳ. Cha, mẹ và những người thân trong gia đình dù ít nhiều thay đổi nhưng vẫn khỏe mạnh làm lòng tôi thêm vui. Vết chân chim hằn trên trán, đuôi mắt của những người mà tôi yêu quý dường như tan biến đi bởi những cái ôm thắm thiết. Cha cốc đầu tôi bảo: “Tính không về nhà luôn hả ông tướng”. Mẹ thì trách yêu: “Tóc mẹ bạc hết rồi đây này”...

(Ảnh minh họa - Nguồn: Internet)
Buổi sáng ra thăm vườn, để hít thở bầu không khí trong lành của phong cảnh làng quê mộc mạc. Bất giác nhìn mẹ ngồi róc từng bó lá dừa, nhớ da diết tuổi thiếu thời. Vẫn góc quê ấy, nơi làm việc của mẹ mỗi buổi sáng-chiều. Hồi đó, anh chị em tôi hay quẩn quanh bên góc sân này nô đùa. Mẹ thì ngồi chặt củi, mải mê chằm lá, chằm nón, đan rổ... Khoảng sân thật lý tưởng để mẹ làm bao nhiêu việc. Mẹ chọn chỗ này vì phía sau có cả rừng trái cây. Nào là ổi, xoài, mận... luôn che nắng khi ông mặt trời chói chang. Cả những lúc tôi buồn ngủ, cũng có cánh võng đong đưa mát mẻ. Góc quê còn là nơi gói bánh, phơi mứt vào dịp giỗ, tết.
Góc quê còn là nơi để mẹ trồng những loại cây dây leo ăn trái. Mướp đắng, dưa chuột, bầu, bí xanh mướt hơn nhờ bàn tay khéo léo, đảm đang của mẹ. Cả một không gian trong lành sau lưng nơi mẹ ngồi làm việc, được mẹ rào kỹ càng để ngăn không để gà, vịt vào. Thỉnh thoảng tôi vẫn lén mẹ hái những quả dưa bé xíu. Mẹ trồng vừa để cải thiện bữa cơm gia đình, mà vừa mang ra chợ bán, mua quà bánh và cho tiền anh chị em chúng tôi đi học mỗi ngày.
Nhiều lần cha đề nghị mẹ chuyển chỗ để xây nhà kho, mẹ không đồng ý. Đơn giản vì mẹ thích ngồi làm việc ở chỗ này. Vừa là kỷ niệm đẹp, vừa là hình ảnh quen thuộc để mẹ lao động hiệu quả hơn.
Giờ thì mẹ già rồi, không còn trồng rau, cũng chẳng đan chằm được nữa. Nhưng đều đặn mỗi ngày mẹ vẫn ra góc quê ấy để róc lá dừa, chặt củi mang vào nhà bếp. Mẹ bảo: “Mẹ muốn chính nơi đây mẹ thấy các con hồi thơ bé. Giờ lớn hết rồi, đứa nào cũng đi xa…”./.