Chế Lan Viên và những giải thưởng văn nghệ
(HPĐT)- Sinh thời, nhà nghiên cứu phê bình mỹ học Triều Dương có lần kể: “Trước khi cuộc thi thơ của Tuần báo Văn nghệ năm 1969 - 1970 kết thúc ít tháng, có lần, ông bất ngờ gặp Chế Lan Viên đi vào cửa số nhà 17 Trần Quốc Toản trên tay cầm một tập bản thảo thơ Phạm Tiến Duật. Ông vừa đi vừa nói với đồng nghiệp bằng một giọng đầy quả quyết: “Chúng ta chẳng phải tìm kiếm và chờ đợi gì nữa. Giải nhất cuộc thi đây chứ đâu!”.

Nhà thơ Chế Lan Viên
Sau đó, quả nhiên nhà thơ Trường Sơn Phạm Tiến Duật đoạt giải nhất với chùm thơ “Lửa đèn”, “Gửi em cô thanh niên xung phong”, “Nhớ”, “Tiểu đội xe không kính”.
Còn trong cuốn “Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ”, ở bài “Hai câu chuyện về Chế Lan Viên”, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: “Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1979). Chế Lan Viên ở thành phố Hồ Chí Minh mới ra, hôm trước đã “xạc” tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à? Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (tập “Dấu chân qua trảng cỏ”) đứng lên và nói: “Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ. Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: “Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết.”
Nhờ sự khách quan của Chế Lan Viên, năm ấy, Thanh Thảo đoạt Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam. Thế mới biết, nhiều người nghĩ nghệ sĩ như Chế Lan Viên sẽ cảm tính lắm, nhưng vào các cuộc thi cần “cầm cân nảy mực”, ông luôn là người rất khách quan, công bằng để tìm ra những tác giả xứng đáng với những tác phẩm có chất lượng./.