Dang tay ôm trọn tình nồng quê hương
(HPĐT)- Với những người sáng tác thơ, cách chuyển tải tình cảm về quê hương mà họ muốn thể hiện nhất chính là qua những vần thơ. Bởi trong thơ có nhạc, có tâm tình, có những thông điệp mà họ muốn gửi gắm. Mỗi bài thơ, câu thơ là một lời kể, một câu chuyện. Như chùm thơ về quê hương của nhà thơ HOÀI KHÁNH, qua từng bài, nhà thơ muốn kể chuyện về một thôn, một bến sông, một cánh cò hoặc chỉ đơn giản là một cây gậy bằng song. Ngày cuối năm, đọc những vần thơ về quê hương càng thấy da diết như lòng người muôn nơi đều muốn hướng về đất mẹ mỗi khi Tết đến, Xuân về.

(Ảnh minh họa: V.D)
Bên bến sông quê
Tôi về thưa với sông xưa
Bến quê còn đó có thừa ai đây
Dòng xuôi chảy mãi không gầy
Đôi bờ vẫn ngóng mây bay cuối trời.
Đâu rồi cái tuổi lên mười
Thả thuyền giấy chở nụ cười sang sông
Còn không những buổi tồng ngồng
Hò nhau đuổi bắt cầu vồng sau mưa.
Dại khôn biết mấy cho vừa
Hiểm nguy xoáy nước chẳng chừa riêng tôi
Phù sa bên lở bên bồi
Đa mang phận củi nổi trôi sông đời.
Rặng điền thanh vẫn xanh ngời
Chênh chao nón trắng một thời trăng non
Bởi chưng đôi mắt em tròn
Bao năm vẫn chẳng hao mòn bóng sông.
Nay về đứng trước mênh mông
Dang tay ôm trọn tình nồng quê hương
Cả đời ham hố phố phường
Chắc gì được chút khiêm nhường bến sông.
Về Lai Thượng
Vạn năm qua núi Phướn vẫn chưa già
Bởi lúa đồng Chùa vụ nào cũng trẻ
Giống hệt tôi mãi mãi là tấm bé
Khi về quê gặp lại tuổi thơ mình.
Hỏi vầng trăng chênh chếch phía ngôi đình
Đôi mắt ấy còn nồng nàn hương bưởi
Tiếng trống hội làng chẳng ai tính tuổi
Vẫn rộn ràng mỗi độ đón xuân sang.
Ơi con kênh như mạch máu của làng
Đâu vạt cỏ cái thời tôi trốn học
Chưa bị mắng sao mắt chừng sắp khóc
Giờ muốn khóc to mà mẹ xa rồi.
Sông Đa Độ từng tắm mát đời tôi
Lũy tre gai đùm bọc làng kháng chiến
Bến đò Nguyễn tiễn người ra tiền tuyến
Cũng từ đây những khôn dại nghèo giàu.
Mảnh vườn xưa ươm bao hạt giống rau
Giặc đốt chùa nay mình xây dựng lại
Thần hoàng làng vẫn uy nghiêm, tĩnh tại
Hoa xuyến chi khép miệng hố bom thù.
Có ai về thả diều giữa trời thu
Làng Lai Thượng tựa cô dâu mùa cưới
Ngày giáp Tết lòng người vui mở hội
Tôi trước sân đình vái cả hồn Xuân
Chiếc gậy song
Nhớ chiều nào mẹ thường ra đón ngõ
Tay run run vịn cây gậy bằng song
Hoa khế rụng tím đẫm vào cơn gió
Nắng nhạt dần trên mái tóc mây bông.
Đã bao mùa lá rơi vàng lối cũ
Chiếc gậy nâng tuổi tác mẹ lưng còng
Gió bỏm bẻm nhai bồng bềnh Thu úa
Miếng trầu cay bước chếnh choáng gậy song.
Mẹ cười bảo dạo này như khỏe lại
Đi tới đâu đã có gậy theo cùng
Con ở xa chớ băn khoăn lo ngại
Mảnh lưng còng còn cõng nổi nắng nung.
Nhìn trăng trôi thêm những đêm khắc khoải
Chiếc gậy song cũng mòn mỏi lưng già
Mùa cốm mới thơm bóng chiều hoang hoải
Giữa phố phường con ngóng phía quê xa.
Tóc mây xưa gió chuyển mùa vẫn thổi
Đâu lưng còng loạng choạng bước nhòe phai
Con về vội chẳng thấy cây gậy đợi
Hoa khế rơi ướt làn khói hương bài.
Mẹ đội sương ra đồng nằm dưới cỏ
Con choàng tay kéo sập cả chiều đông
Trong đất lạnh lưng mẹ đau có đỡ
Nghìn thân con chẳng bằng chiếc gậy song.
Nhắn theo cánh cò
Bay đâu mải miết cò ơi
Thân gầy chấp chới giữa trời mênh mông
Nơi kia cá tép nhiều không
Ước gì cò đỡ đói lòng, co ro.
Cố giang cánh vỗ nhập nhò
Vươn dài cổ rẽ gió cho nhẹ đường
Ôi đàn cò nhỏ mến thương
Chiều nay tránh rét đến phương xa vời.
Chọn nơi ấm áp khung trời
Đầm lầy, cỏ lác xanh tươi một vùng
Thương cò lặn lội mịt mùng
Kiếm mồi về tổ chăm từng đứa con.
Đáng yêu những chú cò non
Lao xao đôi cánh lượn tròn trên không
Rủ nhau làm áng mây bông
Chở đầy nắng ấm rực hồng bình minh.
Mong sao một sớm lung linh
Đàn cò về với yên bình quê em
Rặng tre đưa võng êm êm
Ruộng đồng cá tép nhiều thêm hồi nào.
Cánh cò trắng muốt nghiêng chao
Ngỡ hương lúa cũng bay vào giấc mơ
Nhà ai ru bé ầu ơ
Say sưa em viết bài thơ cánh cò./.