Thơ Svetlana Savitskaya (Liên bang Nga)
Nhà thơ Svetlana Savitskaya
(HPĐT)- Nhà thơ Svetlana Vasilievna Savitskaya sinh năm 1963 tại thành phố Ordzhonikidze, Liên bang Nga. Bà là viện sĩ, tiến sĩ triết học, nhà văn, nhà báo, họa sĩ, nghệ sĩ biểu diễn, người kể chuyện trên truyền hình và sóng phát thanh... Tác giả của 21 cuốn sách, hơn 1000 bài báo và các công trình nghiên cứu văn hóa. Năm 2007, danh xưng của bà “Nhà văn Svetlana Savitskaya" được đặt cho một ngôi sao trong chòm sao Thiên Bình. Svetlana Savitskaya là người sáng lập Giải thưởng Văn học “Cây bút vàng nước Nga” từ năm 2005. Tổng biên tập tờ báo "Tuổi trẻ của Muscovy". Bà từng đoạt nhiều giải thưởng văn học của Liên bang Nga và quốc tế. Báo Hải Phòng cuối tuần trân trọng giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Svetlana Savitskaya.
Gửi Nikolas bé nhỏ
Con ngủ say.
Hành tinh đang uể oải hạnh phúc
Mang các lục địa của mình
Hướng về gió tuyết
Trong nước mắt của khát khao vũ trụ.
Ve vuốt lông mày con bằng ánh nhìn
Mặt trăng, sẽ chúc phúc giấc mơ
Mềm mại hơn lông tơ trong vỏ gối
Con đã được bảo vệ khỏi cơn bão.
Mẹ đây. Con đó. Đấy, điều may!
Mẹ yêu con nhiều lắm, con yêu!
Giữa thế giới và ảo tưởng
Hành tinh đang quay.
Con ngủ say.
Giữa hè
Phía sau hành tinh
Không phải mùa đông - mà giữa hè.
Nửa sóng cuồng nhiệt
Nửa đại dương
Nửa hòn đảo bị chia cắt
Được xóa nhòa, làm mềm yếu,
Cưỡng bức nỗi buồn nửa vời.
Những trái quýt trên cành ở đây đã chín một nửa.
Một nửa thương nhân người Nga đang gọi mời khắp nơi.
Nửa mặt trăng
Trên màu nước buổi đêm
Một nửa tỏa sáng,
Và thậm chí hát nửa vời.
Ở đây thật ấm cúng. Và chúng ta dường như đang hạnh phúc một nửa.
Bóng tối lờ mờ chia đôi nụ cười từ cây cọ.
Tại sao tâm hồn tôi như quả lựu
Không thể tưởng tượng được lại nhớ mong bạn thêm lần nữa!?
Mặt trời
Mặt trời duy nhất, nhưng đủ ánh sáng cho mọi người!
Mặt trời như bài hát!
Mặt trời như tiếng cười!
Tôi đến với mặt trời từ buổi tối
lần nữa
qua màn đêm, qua giấc mộng - Tôi bay!
Tôi sẽ phân phát từng tia mặt trời của tôi!
Hãy để tôi chỉ nhận được nỗi đau từ nó!
Tôi sẽ mãi mang theo mặt trời bên tôi cho đến khi tắt thở!
Những con cò trắng
Vùng lúa nước Việt Nam –
những chú cò trắng
như nghệ thuật origami
từ tờ giấy mỏng
trên chiếc bàn đen sơn mài.
Những con cò trắng
- Tựa phôi thai -
Thức dậy
- Không phải trong mơ! -
Mơ ước táo bạo của tôi thành hiện thực...
Và cả trên những ngôi nhà,
ở đây
- Hoa ở khắp nơi.
Không có đủ đất đai!
Và chúng
Giống như một câu thơ khát khao, rung động,
tuyệt vời.
Hoặc không
- Họ như,
một bài hát hay...
Về tình yêu chúng ta.
Bạn có nhớ về nó không
... về bài hát
- cho cả hai...!!!
Trên những nẻo đường Việt Nam
- Mưa.
Đúng. Những cơn mưa.
Mỗi giọt chạm vào dây
đàn lia thần thánh,
Như nhịp tim
Khi nào
Chỉ như vậy
Vô ích
Bạn cho tôi
quyền
hiểu tại sao ông trời
đưa
bạn và tôi
đến với thế giới.
----------------------------------
(Rút từ tập thơ “Màu trắng cũng có ý nghĩa”)
Đinh Thị Ngọc Hiếu dịch từ tiếng Nga.