Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm, tác giả bài thơ "Chiếc lá đầu tiên" đột ngột qua đời
Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm vừa qua đời chiều ngày 20-4 do bị tắc phổi. Trước đó, nhà thơ vẫn xuất hiện trong các sự kiện văn hóa. Do đó, thông tin ông đột ngột ra đi khiến nhiều người bàng hoàng.

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm. (Ảnh: PV/Vietnam+)
Nhà báo Nhật Minh, Đài Tiếng nói Việt Nam, người thường xuyên cộng tác với nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm cho hay, gần đây nhà thơ vẫn tham gia các chương trình phát thanh của Đài như “Đôi bạn văn chương” và “Khách đến chơi nhà.” Chương trình gần đây nhất ông tham gia với tư cách khách mời là “Đôi bạn văn chương” phát sóng cuối tháng Ba.
“Tôi được biết ông có bệnh về phổi. Mọi người vẫn thường động viên ông giữ gìn sức khỏe. Tuy nhiên, nghe tin ông mất, tôi rất bàng hoàng và hẳn là những người trong giới văn nghệ cũng vậy, bởi gần đây nhà thơ vẫn khỏe mạnh, giọng nói sang sảng,” nhà báo Nhật Minh chia sẻ.
Trong niềm xúc động, anh cho hay nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm là người đáng kính, mọi người đều quý mến ông bởi tính cách cởi mở, chân thành và một tâm hồn đắm đuối với thi ca.
Hoàng Nhuận Cầm sinh năm 1952 tại Hà Nội, là con đầu lòng của nhạc sĩ Hoàng Giác - nhạc sĩ và ca sĩ dòng nhạc tiền chiến nổi tiếng của nền tân nhạc Việt Nam (tác giả của những bài hát như Mơ hoa, Ngày về...).
Là gương mặt quen thuộc trên văn đàn Việt Nam, nổi tiếng với các bài thơ tình được độc giả yêu thích như “Chiếc lá đầu tiên,” “Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến,” “Viên xúc xắc mùa thu.” Ông còn là nhà biên kịch với 3 tác phẩm về đề tài chiến tranh, lịch sử đã được dựng thành phim: “Hà Nội mùa Đông năm 46,” “Mùi cỏ cháy,” “Nhà tiên tri” và nhất là một vai diễn hài kịch để đời: Vai bác sĩ Hoa Súng.
Trong vai trò biên kịch, Hoàng Nhuận Cầm đã giành giải thưởng Biên kịch xuất sắc nhất, Liên hoan Phim Việt Nam lần thứ 17 (năm 2011) và Giải Cánh diều của Hội Điện ảnh Việt Nam năm 2012 cùng với kịch bản phim điện ảnh “Mùi cỏ cháy”.
Bài thơ "Chiếc lá đầu tiên" của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm:
Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi
“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy!”
Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm
Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi
Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên./.
Nguồn:
1. Hoàng Nhuận Cầm, Xúc xắc mùa thu, NXB Hội nhà văn, 1992
2. Hoàng Nhuận Cầm, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, NXB Hội nhà văn, 2007