Hương ổi

Đào Mạnh Long 19/08/2021 09:53

(HPĐT)- Dịch COVID-19 hoành hành, mấy tháng rồi chưa được về quê. Mở thùng hàng bố mẹ gửi, dâng dậy một thứ hương thơm cổ tích len lỏi vào lòng. Chợt nhận ra mùa ổi đã về. Đúng rồi, đúng những trái ổi của bà ngoại đây rồi. Quả ổi thóc chỉ to bằng ngón chân cái người lớn, da nhẵn bóng, vàng ruộm như nắng. Cắn một miếng, vị mềm ngọt vừa chạm vào đầu lưỡi đã đánh thức cả miền ký ức mênh mang. Hương ổi ấm áp, chân phương như lời ru của bà, khiến tâm hồn mình như bé lại, thèm được bao bọc, vỗ về. Mùi ổi chín không nồng nàn như thị nhưng lại thơm rất lâu và bay rất xa…

Ảnh: An An

Ngày bé, tôi được lũ bạn trong xóm gọi với biệt danh là Ổi. Thậm chí có đứa còn chẳng nhớ tên thật của tôi. Đó là bởi tôi tha thẩn cả ngày trong vườn ổi của bà đến nỗi đôi dép tổ ong rách mũi, quần áo lấm lem đất cát, mớ tóc cháy nắng vàng chóe cũng ướp hương ổi ngào ngạt. Đến tận bây giờ, khi gặp lại, đám bạn vẫn cứ nhắc mãi về cái tên ấy cùng những kỷ niệm ấu thơ.

Tôi rất giỏi leo trèo, hai bàn chân trần nhỏ thó quắp chặt lấy thân ổi thẳng tắp, nhẵn thín, nháy mắt đã vắt vẻo trên chạc cây. Đám còn lại ở dưới gốc nhốn nháo giơ vạt áo ra hứng: “Tớ… Tớ này… Cho tớ quả”. Mùa ổi chín, không chỉ đám trẻ quê chúng tôi háo hức mà đàn chào mào cũng từ đâu kéo về xôn xao cả khu vườn nhỏ.

Tôi nằm trên chõng tre, hương ổi theo gió đưa vào, thơm câu đồng dao tôi hát, thơm ánh trăng mượt như nhung. Bà ngồi khâu áo, những ngón tay chai sần, nứt nẻ cũng vấn vương hương ổi.

Ngày họp chợ phiên, bà thức dậy từ khi vườn ổi còn đang cuộn tròn trong tấm chăn sương. Bà chọn hái những trái ổi chín vàng còn nguyên cuống lá xanh xếp vào thúng có chút rơm khô lót ở dưới và úp chiếc nón mê lên trên, đem ra chợ bán. Khi nắng lồng vào miệng giếng lấp loáng, hai anh em tôi ngấp nghển ở cổng trông bóng bà. Thế nào trong chiếc thúng bà cắp bên hông cũng có mấy cái bánh rán đường ngọt lịm, chiếc bánh đa vừng thơm bùi hay cốc chè đậu xanh nước cốt dừa béo ngậy.

Xa quê đã lâu, dẫu cho khói bụi đô thị có ken dày cả những lo toan cũng chẳng thể khiến mùi hương cổ tích ấy mờ đi trong tâm tưởng. Nâng trái ổi trên tay, khẽ gọi tên nỗi nhớ. Một nỗi nhớ tỏa hương…/.

Đào Mạnh Long