Bức tranh quê mùa thu
(HPĐT)- Thơ của mùa thu dịu dàng, da diết, gợi bao cảm xúc và ký ức. Ký ức mới thì hiện lên lấp lánh như bức tranh dát vàng. Ký ức xưa thì chảy về bàng bạc. Mùa thu khiến lòng người sáng tác như trong trẻo, trầm lắng hơn. Nên mỗi câu thơ của mùa thu dù viết về một lời hẹn trong mưa hay vụ gặt vừa bắt đầu nơi đồng quê xào xạc cũng đủ để người yêu thơ bâng khuâng, rộn ràng.

Ảnh: Nguyễn Ngọc
Đồng làng vào vụ gặt
Nguyễn Anh Đào
Nắng như lụa trải rộng cánh đồng quê
Lúa óng mượt hạt tròn hạt mẩy
Quê hương ơi, vào vụ gặt tháng mười rồi đấy
Cây lúa dâng người hạt gạo trắng trong.
Hết úng lại khô, bao gian khó nhọc nhằn
Thân lúa lắt lay, thân người lận đận
Sâu cắn gié, sâu đục thân, mùa bao nhiêu bận
Trăn trở lo toan, bạc phếch mặt người.
Người nông dân đánh vật với đất trời
Đội nắng chói chang, tắm mưa ràn rạt
Trả ơn người lúa đầy bông chắc hạt
Lúa đồng quê vàng óng mượt như tơ.
Tiếng chim gáy gọi bạn tình tha thiết
Cốm dậy hương thơm đất thơm trời
Heo may về làng rộn ràng mùa cưới
Khói bếp quê vương vấn bạn đời ơi !
Bát cơm thơm đi suốt cuộc đời mình
Không quên được vụ tháng mười quê mẹ
Bạn đời ơi! Cùng về nơi ấy nhé!
Để đắm mình trong hương lúa quê hương.

Ảnh: Đỗ Xuân
Tình quê
Đinh Văn Chiêm
Làng mình giếng ngọc mát trong
Cánh buồm đỏ thắm, dòng sông hiền hòa
Con đường rợp mát bóng tre
Cỏ non xanh mướt lối về trúc xinh.
Ánh trăng vằng vặc sân đình
Bén duyên đôi lứa tự tình canh khuya
Thương người tần tảo sớm trưa
Vai gầy, áo bạc bốn mùa chân quên.
Anh đi xa vẫn nhớ về
Lời ru cánh võng câu thề nặng mang
Nghĩa tình sau trước xóm làng
Thương nhau tắt lửa, tối đèn có nhau.
Dẫu qua bao những cơ cầu
Người quê chân thật ân sâu tấm lòng
Chè xanh trưa nắng thơm nồng
Bốn mùa chiu chắt, nâu sồng áo mang.
Lớn lên bên lũy tre làng
Nhớ quê, nhớ bạn mênh mang nỗi niềm
Thương quê hương đất mẹ hiền
Khó nghèo vẫn nặng tơ duyên với trời.
Ngày mùa vui lắm !
Anh Đào
Đồng quê ngày mùa vui lắm !
Người ơi! Người có về không?
Lúa vàng óng như tơ lụa
Hương thơm bay khắp cánh đồng.
Lúa giống mới hạt chắc bông
Ngoài đồng ngổn ngang rơm rạ
Đường làng ô tô chở lúa
Hương thơm bay theo về nhà.
Trong sân thóc nằm phơi nắng
Cơm mới thơm dâng lên tổ tiên
Chim sẻ tha rơm vàng xây ổ
Ngân nga tiếng trẻ học bài.
Ngày mùa đông đồng vắng chợ
Nắng lên cho má em hồng
Nắng mưa bạn cùng cây lúa
Hương lúa tỏa bay khắp thinh không.
Đồng quê ngày mùa vui lắm!
Người người nét mặt rạng ngời
Người ơi! Có về nơi ấy
Đắm mình hương lúa, hương trời.
Tìm về một nét duyên xưa
Huỳnh Thị Kim Cương
Tìm về một nét duyên quê
Liêu xiêu ngọn khói triền đê nắng vàng
Lối về cánh gió miên man
Bầy trâu say giấc thênh thang đồng chiều.
Trời xanh lơ lửng cánh diều
Giấc mơ thả giữa những điều bình yên
Vườn nhà đầy rộn tiếng chim
Nghe trong nỗi nhớ một miền trong veo.
Keo sơn chìm nổi phận bèo
Ao nhà cá quẫy, quê nghèo thiết tha
Đường về biêng biếc cỏ hoa
Với miền ký ức chở qua phía ngày.
Mẹ ngồi trắng tóc bay bay
Nhìn mùa qua cửa đường dài xa xăm
Ta về qua ngõ lặng thầm
Rưng rưng nước mắt ướt dầm lời ru…