Bếp lửa mùa đông

Thương Thương 04/01/2022 09:38

(HPĐT)- Những cơn gió mùa đông bắc ùa về. Con đường làng trắng xóa. Đâu rồi dáng áo nâu tất tả. Mang ngọn lửa hồng phủ lên góc bếp mùa đông. Để hồi ức mãi là ngọn lửa lòng ấm áp. Để ta đi xa vẫn muốn được quay về…

Những hàng gạch đỏ phôi pha sau mưa nắng cuộc đời. Khu vườn mùa đông vừa kịp vài nhánh cành khẳng khiu. Rút thêm thanh tre mục ở giậu mùng tơi. Quẹt một que diêm, cả thế giới cổ tích ùa về theo ngọn lửa vàng ấm sực.

Đó là những mùa đông lạnh giá. Cứ hết giờ học là ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Mặc những cơn gió lạnh thổi ù ù bên tai. Cái bụng kêu xèo xèo vì đói. Bởi vì biết giờ này bà đã về nhà, nhóm lên bếp củi. Một nồi cơm đang sôi sùng sục. Siêu nước reo xì xèo. Nồi nước rau muống đỏ nâu màu mấy miếng chay khô tan ngấm. Biết đứa cháu đi học về là đói, bà phần sẵn quả trứng gà bên rổ rau luộc xanh ngắt. Khi là củ khoai bới sớm vùi trong mớ tro hồng rực, lúc lại là vài ống bỏng gạo bà mua trong phiên chợ sớm.

Để rồi, ngồi với bà bên bếp lửa mùa đông. Những ngọn lửa nhảy múa trên bếp cũng đang hòa điệu múa trong lòng. Ánh lửa phả hơi ấm vào từng nếp da khô lạnh. Khuôn mặt tím tái bừng lên hồng rực. Cơm, canh xong xuôi mà bố mẹ vẫn đi làm chưa về. Bà rút vài thanh củi, bốc vài nắm trấu để ninh nồi cám lợn. Còn mớ tro hồng, bà lấy que rẽ gạt sang nồi cơm cho chín nức. Để rồi, ta thiu thiu ngả vào lòng bà trong căn bếp ấm sực. Bà lần tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai xơ xác vì gió, hỏi mai con thích ăn gì?

Ta nhớ đến người cùng ký túc. Người hay hỏi ta thích ăn gì? Chỉ thế mà thương. Chỉ vậy mà đồng ý làm người nhà. Chỉ là câu trả lời đến miệng lại nhanh nuốt xuống. Bởi những món như muôm muỗm nướng, sắn nướng, cá chuối nướng… lại khó tìm giữa chốn thị thành. Nhưng một luồng điện ấm áp chảy vào tim. Bởi ta biết, đó là sự quan tâm, tình cảm của một người. Nhất là khi mùa đông, biết ta bị xoang, người gánh tất cả những việc phải ra ngoài gió lạnh, để ta được an toàn.

Gió đông về, trong lòng lại bùng lên ngọn lửa nhỏ của yêu thương. Nhớ bài thơ ta nghêu ngao suốt mùa đông năm nào: “Một bếp lửa chờn vờn sương sớm/ Một bếp lửa ấp iu nồng đượm/ Cháu thương bà biết mấy nắng mưa/ Lên 8 tuổi cháu đã quen mùi khói…” (Bài thơ “Bếp lửa” của nhà thơ Bằng Việt), để mong chờ… mỗi mùa đông lại có thêm những ngọn lửa trong lòng./.

Thương Thương