Lời ngỏ tháng Giêng...
(HPĐT)- Tháng Giêng nõn nà, tháng Giêng tươi duyên, tháng Giêng lúng liếng... Người ta thường nói về tháng Giêng như thế và hơn thế nữa. Tháng của những khởi nguyên mới mẻ, của nhựa sống căng tràn, của ước vọng tin yêu. Tháng Giêng tắm tưới lòng người, hồn người tinh tươi, thanh sạch...

Mưa tháng Giêng mềm mại tựa như chiếc khăn voan trắng mỏng tang, choàng xuống từng hàng cây, bụi cỏ, gọi mời chồi lộc nhú lên. Mưa bồng bềnh như khói sương, thức gọi hoa cỏ dậy thì, mở mắt đua sắc giữa miền xuân ấm. Tháng Giêng bẽn lẽn thay áo mới cho mùa, nũng nịu trên từng cánh bướm rập rờn, hoan ca trong khấp khởi lòng người, cơi nới mọi muộn phiền, âu lo và gửi vào mùa xuân bao dự định mới.
Những thanh âm, sắc màu, hơi thở của đất trời toả lan một dư hương nồng nã, ân cần và mến thương quá đỗi. Màu nắng mới thanh tân, không rực rỡ, chói chang mà hây hây nhạt vàng trong trẻo, theo gió mơn man, đậu nhẹ lên vai áo người. Áo thiếu nữ được nhuốm vàng sắc nắng non, vừa lộng lẫy lại nhu mì, e ấp, tựa những đoá hoa xuân tươi duyên mơn mởn, hiện thân của tuổi thanh xuân phơi phới yêu đời bằng trái tim rất trẻ, rất hồn nhiên.
Có phải vì thế mà tháng Giêng chạm đến tận cùng khắc khoải của thi nhân để tặng cho đời những câu thơ giàu mỹ cảm đến thế: “Hoa vàng lắm tháng Giêng ơi/ Có con bướm nhỏ rong chơi quên về/ Tháng Giêng mở cửa hội hè/ Tháng cây trái, tháng sum sê đất trời” (Phạm Thị Ngọc Liên). Đôi mắt tháng Giêng biêng biếc xanh trong, nhìn cuộc sống bằng tất cả những mến yêu dịu dàng nhất, để rồi lay thức bao đa cảm ái tình: “Nồng nàn đêm tháng Giêng ơi/ Vầng trăng chờ mật trên môi ái tình/ Ta ru em, lá ru cành/ Thời gian nhan sắc có thành phù dung?” (Trương Nam Hương). Là bởi tháng Giêng đẹp quá, ngọt ngào quá nên người cứ muốn hằng níu giữ và giật mình nuối tiếc khi thời gian mang đi tuổi mộng xuân thì.
Không còn nghi ngờ gì nữa về một giai điệu thời gian ngọt say, đầy âm sắc, thi vị mang tên tháng Giêng. Tháng của hội hè xúng xính áo khăn, rộn vang chiêng trống náo nhiệt. Sự khởi đầu của một năm bao giờ cũng vậy, tươi trẻ và hân hoan trong rộn rã lòng người. Những ước nguyện đầu năm lại bịn rịn theo chân người lên chùa, gửi bao khát vọng mới trong bảng lảng khói hương. Chợt thấy lòng nhẹ nhàng và an yên biết mấy.
Cái tuổi đẹp nhất của đời người, người ta thường ví là tuổi xuân thì. Tuổi ắp đầy mơ mộng ban sơ, tuổi ấp iu bao khát khao dự định, tuổi lứa đôi hẹn hò và ước mơ về thiên đường hạnh phúc. Những dự cảm ấy, niềm tin ấy được gửi vào tháng Giêng, bịn rịn, căng tràn trong tháng Giêng. Bởi mùa Giêng thì rất trẻ, luôn mới, là mảnh đất, khoảng trời ấm áp nhất, nồng nhiệt nhất cho hạt mầm hy vọng gieo vào, bật chồi xanh lên.
Để rồi dẫu mỗi năm đi qua, thời gian chất đầy lên liếp tuổi những mòn hao tuổi trẻ, tháng Giêng lại ân cần bóc tách những thớ vỏ cỗi cằn, phả vào màn mưa mỏng, ngọn nắng non, làn gió ngọt lành tươi mới, ta lại được về với xuân thì.
Ôi tháng Giêng! Tháng Giêng nồng say, tháng Giêng mật ngọt! Màu nắng, lọn gió tháng Giêng đang reo hoan khắp đất trời, làm xao luyến lòng người, điệu đàng thêu những vạt áo mùa xuân…/.