(Thơ dự thi) Theo em về Đảo Ngọc

Ảnh: Giang Sơn Đông
Theo em, anh tìm về với biển
Cát Bà yêu nằm nghiêng nghiêng bóng đợi
Con tàu nhấp nhô dưa anh qua điểm hẹn
Gió trẻ rì rào
Ngày mới đang lên Đảo Ngọc xanh màu
Giọt nắng vang bay nhè nhẹ
Rừng Kim Giao xạc xào
Chồi non mơn mởn
Tiếng chim ca trong vắt mơ hồ
Tay anh hứng láy khoảng trời trong veo
Nghe núi rừng tâm sự
Dòng suối Thuồng Luồng róc rách reo
Như dải lụa mềm óng ả
Anh mỉm cười chào Đảo Ngọc
Tình thương theo về.
Phải vậy không em?
Cát Bà như cõi Bồng Lai
Non xanh nước biếc đẹp thuyệt vời
Núi đá vôi nhô nhô trầm mặc
Diệu kỳ hang động Trung Trang
Vẻ hoang sơ mộc mạc
Mượt mà Đảo Ngọc bình an
Bãi cát mịn trắng phau
In dấu chân anh bước
Sóng vỗ tung tăng con én nghiêng chao
Biển xanh ngắt chạy dài ôm đảo
Trong hơi mát dịu dàng
Anh tìm thấy vùng thanh thản tràn lan.
Đi bên em
Ngày thị trấn Cát Bà nhộn nhịp
Tiếng nói cười êm êm
Hòa trong du dương khúc nhạc
Tôm mực tươi ê hề, mắt cá tròn sáng chói
Tủm tỉm hồn nhiên trên nét mặt dân chài
Biển cả thênh thang
Màu xanh bất tận
Thuyền xa xa bủa lưới reo hò
Từ rừng vàng đến biển bạc
Những bàn tay và khối óc
Và cả trái tim hồng nung nấu
Dệt mùa xuân cho Đảo Ngọc rạng ngời
Thùy mị
Lung linh nằm giữa biển khơi.
Về bên em
Về với Đảo Ngọc hữu tình
Bốn mùa hoa lá đưa duyên
Lòng người nhân hậu
Cát Bà nên thơ
Sáng trong mời gọi khách đường xa
Biển đảo ngày đêm thao thức
Ru hoài Đảo Ngọc điệu dân ca./.