Chuyến tàu ngày xuân

AN VIÊN 16/01/2023 11:59

(HPĐT)- Bởi sống xa quê, nên tôi thường có duyên với những chuyến tàu. Tôi như cánh diều, chuyến tàu lại như sợi giây nối kết tôi giữa hai bờ thương nhớ đất khách- quê nhà. Từng chuyến tàu chở theo bao yêu thương, kỷ niệm, nhất là vào những dịp Tết đến, Xuân về!

Tôi bắt đầu xa quê từ những năm vào Nam học đại học. Cũng từ đó, hình ảnh sân ga, đoàn tàu trong trái tim tôi ngày càng trở nên thân thương, thao thức. Ngày ấy, cứ vào dịp cuối năm, chỉ cần chợt nghe tiếng còi tàu từ đâu vọng lại, lòng tôi rạo rực nỗi nhớ quê đến quay quắt. Từng hồi còi tàu vang lên lại như tiếng gọi của quê hương, tiếng gọi từ cõi lòng của người con xa xứ đồng vọng…

Khi những ngày xuân cận kề cũng là lúc các đoàn tàu, sân ga chẳng có phút giây tĩnh lặng để nghỉ ngơi. Mỗi thời khắc đoàn tàu đến và đi trong chớp mắt chẳng khác nào chợ phiên. Người xuống, người lên, hàng hóa lỉnh kỉnh. Tiếng nhân viên nhà ga thông báo lịch trình của tàu, tiếng người thân đón đưa gọi nhau í ới, những phu xe chuyển đồ ra, vào ga nườm nượp…

Đi trên những chuyến tàu xuân, tôi thích chọn ngồi hoặc đôi lúc đứng gần nơi cửa sổ để có thể hướng ánh mắt của mình ra thế giới rộng mở ngoài kia. Là dòng sông êm đềm chảy, núi rừng bạt ngàn xanh. Những cánh đồng, người người đang tấp nập xuống mạ cho kịp vụ Đông- Xuân. Những ngõ quê, góc phố rộn ràng, rực rỡ màu của Tết.

Trên những chuyến tàu xuân về quê, tôi hay nhẩm nhớ tên những sân ga, điều ấy càng khiến lòng bồi hồi khi tàu sắp về đến ga quê nhà. Tàu chuẩn bị vào ga, tôi khăn gói sẵn sàng trước bậc cửa chỉ trực chờ được bước chân xuống mảnh đất nơi mình chôn rau, cắt rốn. Lại nhớ những ngày sau Tết lên tàu vào Nam, trở lại trường học, chưa bước chân lên tàu, lòng mang một nỗi buồn diệu vợi khi sắp phải xa quê…

Kết thúc quãng đời sinh viên, tôi ở lại lập nghiệp, sinh sống trong Nam, bước chân lại gắn với những chuyến tàu mỗi lần đưa mẹ vào Nam trông cháu hay cả gia đình nhỏ cùng về quê ăn Tết. Thời gian lùi xa mấy mươi năm, nhưng cảm xúc trên mỗi chuyến tàu trong tôi hiện tại vẫn thế… vẫn bồi hồi nỗi nhớ quê da diết!

AN VIÊN