Sự thật

Truyện ngắn của Ý THU 22/02/2023 16:14

(HPĐT)- Truyện kể về hành trình một người vợ có chồng là bác sĩ đi tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi về sự chung thủy của chồng mình. Bằng lối viết giản dị rất đời, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, tác giả dẫn dắt người đọc đồng hành với nhân vật trải qua đủ cung bậc cảm xúc. Đó là từ đau khổ, nghi ngờ, dằn vặt, tức giận tới vỡ òa hạnh phúc khi khám phá ra sự thật. Cái kết có hậu của câu chuyện không chỉ khẳng định niềm tin vào sức sống bền bỉ của những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống, mà còn khắc họa thành công hình ảnh đẹp về người bác sĩ luôn tận tụy với công việc, hết lòng vì người bệnh.

Minh họa: Đặng Tiến

HPCT

Thanh ngồi thừ ra ghế. Tối qua Luân, chồng cô lại không về. Anh gọi điện về báo với cô là có ca mổ gấp. Yêu và lấy bác sĩ, nên cô quá quen với cảnh đang đi chơi, người yêu cuống quýt đến ngay bệnh viện vì “có ca cấp cứu gấp”. Nghề nghiệp của anh là thế, anh nói sao cô cũng chỉ biết vậy. Có lần thấy Thanh hờn dỗi khi anh vắng nhà nhiều, anh vội phân trần:

- Công việc mà em. Cũng vì người bệnh cả. Họ cần mình, mình bỏ mặc sao được.

Anh nói cũng phải. Tính anh đâu phải loại người lăng nhăng. Có lẽ do Thanh nghĩ nhiều quá. Nhưng còn chuyện bạn cô kể thì sao đây? Tiếng cô bạn thân vẫn vang vang trong đầu:

- Mày phải cẩn thận đấy. Bác sĩ thì bác sĩ, trực trọt gì cũng có ngày có giờ chứ, cứ đi miết như vậy làm sao được. Giờ ngoại tình đầy ra, ai biết được ma ăn cỗ lúc nào. Nhiều người trước mắt mình thì ngời ngời đàng hoàng, mà sau lưng thì dấm dấm dúi dúi, cặp bồ rồi đùng cái có đứa con lớn đùng, lớn đoàng về gọi là bố đấy. Tin chồng, nhưng vẫn phải nghe cả hai tai, hiểu chửa!

Nhắm mắt lại, Thanh quả quyết bước tới bên tủ thay đồ, rồi vội dắt xe ra khỏi cửa. Thanh phải làm cho ra nhẽ, có phải chồng cô đang lừa dối mẹ con cô không?

Thanh đứng ngoài cửa phòng bệnh lặng lẽ quan sát. Luân đang tháo băng mắt cho bệnh nhi. Anh nhẹ nhàng tháo từng vòng băng vải trắng quanh mắt cậu bé và thì thầm điều gì đó. Hình như anh đang cười. Đối với trẻ nhỏ anh luôn nhẹ nhàng như vậy, bảo sao chúng nó chẳng quý anh. Ngay cả thằng con của Thanh ở nhà, nó cũng quấn ba hơn quấn mẹ. Thanh nhẹ cười rồi chợt cau mày. Anh ăn mặc kiểu gì không biết, áo thun, quần jean. Sao anh không mặc áo blouse trắng? Mà bộ đồ đó lạ lắm, Thanh nhớ là mình chưa bao giờ mua cho anh mấy kiểu quần áo như vậy.

Cô bắt đầu cảm thấy khuôn mặt mình nóng lên, đôi lông mày nhíu lại và hai mắt hằn lên những tia giận dữ. Cô cố kìm lòng để không đi ngay vào phòng kéo anh ra ngoài hỏi cho ra mọi chuyện. Dù sao đây cũng là cơ quan của anh, nơi đông người, cô chẳng muốn cả hai phải bẽ mặt, phải xấu hổ. Thanh nhếch mép cười nhạt. Cùng lắm là đường ai nấy đi chứ chẳng cần thiết phải làm to chuyện. Nhưng cô cần phải biết sự thật. Anh vội vàng đi đâu đến nỗi phải ăn mặc như vậy khi còn đang chăm sóc người bệnh?

Thanh vừa định quay ra thì nghe thấy cậu bé reo lên sung sướng:

- Ba! Mẹ! Con nhìn thấy ba mẹ rồi!

Rõ ràng ở đó chỉ có anh và người phụ nữ kia. Ba nó đâu? Sao nó lại nói là nhìn thấy ba mẹ chứ. Thanh chưa hết sửng sốt thì thấy anh cúi xuống bế nó gọn trong vòng tay, âu yếm thơm lên trán nó. Nó ôm chặt lấy cổ anh. Hai bàn tay bé nhỏ đặt lên xoa xoa đôi má anh, lại xoa xuống cằm anh. Rồi bỗng nó dừng lại, đôi môi bặm lại có vẻ nghĩ ngợi:

- Râu của ba đâu rồi?

- À, ba cạo đi rồi…

Tai Thanh như ù đi, không còn nghe được gì nữa. Cô đi như chạy ra bên ngoài, đôi mắt ầng ậng nước, cổ họng nghẹn đắng. Anh, người phụ nữ kia, thằng bé... Chẳng lẽ… Không thể nào! Không thể như thế được! Nhưng rõ ràng cô đã tận mắt thấy, tận tai nghe, chứ không phải là lời cảnh báo từ bạn nữa. Rõ ràng thằng bé đó gọi anh là ba.

Cô đưa tay lau nhanh dòng nước mắt đang thi nhau lăn trên khuôn mặt và lái xe ra về. Cô đón con về thẳng nhà mẹ đẻ. Để anh khỏi tìm, cô chỉ nhắn gọn lỏn một câu: “Cuối tuần, em đưa con về mẹ chơi”. Cô không muốn nhìn thấy anh, chưa biết nên đối diện với anh như thế nào. “Ừ, hai mẹ con về ngoại vui vẻ nhé”. Anh nhắn vậy. Thanh cần bình tĩnh suy nghĩ nên làm gì. Ngày đầu tuần, cô sẽ quyết định.

Mấy ngày cuối tuần, thời gian chậm chạp trôi. Nhìn con vô tư chơi đùa với ông bà, dù cố nén nhưng những dòng nước mắt vẫn trực trào ra trên khuôn mặt Thanh. Cô phải cố gắng lắm mới làm ra vẻ như không có chuyện gì để bố mẹ khỏi lo lắng. Không có tâm trạng để làm việc vì không thể tập trung nổi, sáng thứ 2, cô chở con đến trường đi học rồi báo cáo sếp xin nghỉ một ngày với lý do bị cảm. Ở nhà một mình, cô cứ quanh quẩn với ý nghĩ phải làm thế nào? Nghe anh thú nhận và tha thứ để kéo anh về bên cô hay để anh đến với đứa con và người đàn bà kia? Thanh đau khổ đã đành, nhưng rồi chắc nỗi đau sẽ nguôi ngoai, nhưng còn con của mình thì sao? Nó cũng cần có bố. Tiếng gọi ba của thằng bé kia cứ vang lên trong đầu Thanh, hình ảnh anh bế nó dịu dàng chẳng khác nào mọi ngày anh bế cu Tí. Tất cả cứ bám riết lấy suy nghĩ của cô. Có nằm mơ cô cũng không thể ngờ chồng mình lại là con người hai lòng, giả dối như vậy.

Thanh nhìn đồng hồ. Đến giờ đón con rồi. Tối nay anh có về hay không, không còn quan trọng nữa. Nay sẽ là ngày cuối hai mẹ con cô ở lại ngôi nhà này.

- Xin lỗi chị, đây có phải nhà bác sĩ Luân không ạ?

Thanh đang dắt xe ra cổng thì giật mình đứng lại. Đôi mắt cô sửng sốt nhìn trân trân vào người phụ nữ và đứa nhỏ đứng bên. Thằng bé này, sáng hôm đó… Thanh vẫn còn nhớ như in mà. Cô dựng xe, tức giận xông đến xô người phụ nữ kia ra khỏi cổng:

- Cô ra khỏi nhà tôi ngay. Cô dám đến tận đây cơ à? Các người thật khốn nạn. Các người đã lừa dối tôi!

Thanh ngồi sụp xuống ôm mặt khóc. Người phụ nữ sau phút hoảng hốt ngỡ ngàng dường như hiểu được phần nào sự việc, vội vàng nói:

- Chị ơi, chắc chị hiểu nhầm rồi. Mẹ con em đến để cảm ơn bác sĩ, chứ không phải như chị nghĩ đâu. Bác sĩ là người ghép giác mạc cho con em, giúp thằng bé thấy được ánh sáng.

- Cô còn định lừa tôi sao? Chính mắt tôi đã nhìn thấy trong bệnh viện. Chính tai tôi nghe thấy nó gọi anh ta là ba.

Thanh chỉ tay vào thằng bé đang đứng cạnh mẹ gằn lên từng tiếng một. Nó có vẻ sợ. Đôi tay giữ chặt gọng kính đang đeo trên mắt, mặt hơi cúi xuống. Nó co rúm lại sau mỗi lời Thanh nói. Rồi nó bật khóc:

- Ba con chết rồi!

Người phụ nữ kia vội vàng ôm nó lại dỗ dành:

- Đừng khóc! Đừng khóc con. Khóc sẽ làm mắt con không nhìn thấy nữa đấy. Nín đi con. Nín đi!

Đến lượt Thanh sửng sốt. Cô đứng như bị cấm khẩu, không nói được lời nào. Nhìn thằng bé khóc cô lại thấy như mình có lỗi. Chờ thằng bé nín, người phụ nữ nói với Thanh:

- Chuyện dài lắm chị ạ. Mẹ con em biết ơn bác sĩ Luân nhiều lắm.

Thanh mở cửa mời hai mẹ con họ vào nhà. Nghe câu chuyện người phụ nữ ấy kể trong ngắt quãng của những lần lau nước mắt, mọi nghi hoặc trong cô dần dần được gỡ bỏ.

- Con em từ khi sinh ra mắt đã bị yếu rồi. Năm ngoái, cháu không còn nhìn thấy gì nữa... Vợ chồng em buồn lắm. Nhưng biết làm sao được hả chị. Nhà em cũng không khá giả gì. Mọi cố gắng chạy chữa cho con đều vô ích… Chồng em làm shipper. Tuần trước đang đi giao hàng, anh ấy bị tai nạn… Nặng lắm. Vào viện được ngày thì anh mất… Em còn chưa biết nói với con ra làm sao bởi bình thường nó quấn ba lắm. Nó cứ hỏi em là ba Tùng đâu? Sao nay ba không về chơi với con?... Buồn lắm chị ạ. Lúc người nhà em đang làm thủ tục để đưa ba nó về lo hậu sự, em phải cho thằng bé ra chơi ở bên ngoài khuôn viên bệnh viện. Tình cờ gặp bác sĩ Luân… Sau khi nghe em kể mọi chuyện, bác sĩ đề nghị ghép giác mạc cho thằng bé. Đôi mắt của nó bây giờ là của ba nó để lại đấy chị.

Người phụ nữ ôm chặt lấy con, hôn lên má nó. Rồi tiếp:

- Nó cứ đòi ba. Rồi cái hôm nghe tiếng bác sĩ, nó reo lên gọi ba. Giọng bác sĩ cũng giống giọng ba nó chị ạ. Nó nhầm. Em đã định nói, nhưng bác sĩ ngăn em lại. Mấy hôm ở bệnh viện, bác sĩ ở bên cạnh nó luôn… Lúc chồng em mới chết, nghe bác sĩ nói đến chuyện bóc tách giác mạc, mẹ chồng em giãy nảy, còn mắng cả bác sĩ. Chờ mẹ em bình tĩnh, bác sĩ mới giải thích, chỉ bóc tách giác mạc không hề làm ảnh hưởng gì đến mắt, không mổ xẻ gì cả, mắt chồng em vẫn như đang ngủ… Giác mạc đó sẽ được ghép cho cháu bà. Thằng bé sẽ được nhìn thấy ánh sáng, nó sẽ sống tiếp phần đời của ba nó… Cuối cùng mẹ em cũng đồng ý chị ạ.

- Thì ra mấy hôm anh ấy ở lại bệnh viện là…

- Là ở bên thằng bé nhà em. Nó cứ đòi ba. Không có ba nó không chịu ở yên. Bác sĩ sợ nó khóc sẽ làm ảnh hưởng đến kết quả phẫu thuật.

- Vậy mà tôi cứ tưởng… Tại hôm tôi đến bệnh viện, thấy anh ấy mặc đồ lạ lắm, lại còn bế thằng bé rồi xưng ba.

- Vâng. Anh mặc thế cho giống chồng em. Thằng bé không nhìn thấy nhưng nó sờ thấy. Hôm nó cứ thắc mắc sao ba mặc đồ lạ vậy, chẳng giống mọi ngày. Nên bác sĩ nhờ em mang cho bộ đồ của ba nó đến. Bác sĩ bảo: Miễn sao để thằng bé phẫu thuật thành công. Sáng hôm tháo băng, sau khi kiểm tra hết cho thằng bé xong, thấy kết quả tốt, em và bác sĩ mới tìm cách nói cho con biết là ba nó không còn… Hôm nay, lo việc đám tang của chồng em xong xuôi, mẹ con em đến cảm ơn bác sĩ.

Người phụ nữ cứ vừa kể vừa lau nước mắt. Thanh đến ngồi kế bên nhẹ nhàng cầm đôi tay chị, an ủi:

- Tôi xin chia buồn với chị cùng gia đình. Dù sao anh ấy cũng không còn, chị cố gắng chăm sóc, nuôi dạy cháu cho tốt. Đôi mắt của anh vẫn dõi theo mẹ con chị hằng ngày.

- Vâng. Gia đình em biết ơn bác sĩ nhiều lắm.

Mọi người đều hướng mắt ra ngoài khi có tiếng xe máy. Luân nhận ra mẹ con chị phụ nữ, gật đầu chào, rồi nói với Thanh:

- Anh tiện qua trường con, đón con luôn. Gọi để nói với em mà không thấy em bắt máy.

- Mẹ con em đến cảm ơn bác sĩ. Sẵn tiện em gửi số tiền hôm bác sĩ giúp làm thủ tục phẫu thuật với tiền bác sĩ mua đồ cho cháu…- chị phụ nữ cất lời.

- Cô cất đi. Coi như anh và thằng bé có duyên. Là quà anh cho nó. Nào, cu Bin ra đây bác xem nào…

Luân chơi với hai đứa bé, còn để hai người phụ nữ nói chuyện với nhau. Đến khi tiễn mẹ con họ ra về rồi, Thanh mới véo chồng một cái thật đau vì cái tội không nói rõ với cô.

- Mấy bữa đó bao chuyện gấp gáp, anh đâu nghĩ là làm cho em hiểu nhầm đến thế. Anh định nay mẹ con em về sẽ kể đầu đuôi câu chuyện.

Thanh chạy ra khép cổng. Nhìn dáng chồng đang âu yếm nô đùa cùng con nhỏ, cô nhẹ cười và cảm thấy lòng mình thật bình yên./.

Truyện ngắn của Ý THU