Lấp lánh tuổi học trò
(HPĐT)- Khi những chùm phượng vĩ đỏ rợp lối đi, lòng tôi lại xốn xang một cảm xúc khó tả, như có gì đó níu kéo về năm tháng tuổi học trò hồn nhiên thơ mộng. Rời xa bạn bè, thầy cô và mái trường thân yêu, nhưng chưa khi nào tôi thôi quên năm tháng thanh xuân tươi đẹp đó. Chỉ cần một hình ảnh nhắc nhớ là kỷ niệm lại lấp lánh hiện về diệu kỳ.
![]()
Tôi lớn lên mang theo ký ức tươi đẹp nơi sân trường có gốc phượng già, khi tháng năm về hoa nở đỏ rực. Màu hoa cháy cùng nắng hạ như càng thêm chói chang cho vùng đất quê hương. Mấy gốc phượng già như người bạn thân thiết của lũ học trò nghịch ngợm, luôn phải “chịu đựng” những cô cậu học trò “nhất quỷ, nhì ma”. Tôi nhớ những giờ ra chơi, trai gái rồng rắn ra sân, mải mê các trò chơi đến khi trống giục giã vào lớp mới thấy luyến tiếc. Nhớ nhiều lần cả đám đạp xe rong ruổi khắp phố phường nội thành, ngoại thành, đi đến đâu là râm ran tới đó.
Cứ ngỡ chúng tôi mãi là những cô, cậu học trò hồn nhiên vô tư dưới mái trường thân thương. Vậy mà dòng thời gian trôi nhanh quá đỗi. Mùa hạ năm cuối cấp tâm trạng càng xao xuyến bồi hồi, có chút gì đó háo hức. Tháng năm đến lớp, ngoài tâm trạng lo âu bài vở, còn nỗi niềm sắp chia xa bạn bè, thầy cô. Cái thuở vẫn còn dùng những cuốn sổ nhỏ xinh làm lưu bút, lưu giữ lại nét chữ thân thương của bạn bè. Cứ mỗi ngày đến lớp lại chuyền tay nhau xin được “lưu vài chữ” mến thương.
Sau bao năm rời xa mái trường, tôi vẫn giữ bên mình cuốn lưu bút năm nào. Vào mỗi mùa hoa phượng nở, tôi lại giở ra và đọc những trang lưu bút bạn bè viết cho mình. Tuổi học trò lại hiện lên lấp lánh. Tháng ngày tươi đẹp chợt trở về như mới hôm qua.
Thêm một mùa hạ lại về, phượng vĩ ngoài kia từng chùm đỏ rực, một lứa học trò sắp rời xa mái trường mến yêu. Năm tháng thanh xuân học trò thật đẹp và thơ mộng của tôi lại trở về ăm ắp. Giữa nắng hạ, giữa sắc màu hoa phượng, tôi như lại được hạnh phúc giữa bạn bè, thầy cô và bao yêu thương lấp lánh của tuổi mộng mơ./.