Tiếng gà gáy sáng
(HPĐT)- Sẽ chẳng ai lạ gì tiếng gà gáy sáng, nếu sinh ra và lớn lên từ làng quê. Ngày ngày, vào mỗi sớm mai, những tiếng gà gáy lại vang lên, âm thanh rất đỗi quen thuộc. Thế nhưng một lúc nào đó, sau những tất bật của cuộc sống đời thường, vào một ngày nhàn tản, dậy sớm bắt gặp tiếng gà, lòng ta chợt thấy thân thương và ăm ắp một miền ký ức êm đềm.
![]()
Còn đang trong giấc ngủ, lọt vào tai tôi một âm thanh rất quen, đó là tiếng gà gáy sáng. Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng. Rồi nhiều tiếng nối tiếp nhau khắp làng trên xóm dưới, gần xa râm ran tiếng gà. Tôi tỉnh hẳn, nằm im lắng tai nghe một cách thích thú. Cái cảm giác nằm trên giường thong thả nghe nhịp bước thời gian vào mỗi buổi sớm, như khi xưa, hồi còn nhỏ khiến lòng tôi hân hoan, tươi trẻ. Tôi nằm lắng nghe, những tiếng gáy vang lên là tôi đoán ngay ra con gà trống ấy như thế nào. Chú gà trống choai sẽ có tiếng gáy ngắn, có vẻ ngượng ngùng. Tiếng gáy vang, to, rõ ràng và kéo dài là của một con gà “thủ lĩnh”, nó sẽ thường thắng cuộc sau những cuộc tỉ thí gần xa… Mỗi tiếng gà là một điều gì rất lý thú, cho tôi tưởng tượng rồi đắm mình vào cảm xúc êm ái, dịu dàng.
Trong những thanh âm buổi sáng, tiếng gà gáy như mở ra một điều mới mẻ, làm nên nét riêng của làng quê. Tôi thường tự hỏi, nếu như làng quê không còn tiếng gà thì sẽ ra sao? Nếu thế thì sẽ chẳng còn cảm giác êm đềm, thân thương vào mỗi sớm. Và sẽ rất bình thường, khi ta thấy hụt hẫng, nhớ nhung vì thức dậy mà không nghe thấy tiếng gà gáy báo sáng. Làng quê khác phố xá chỉ từ những điều nhỏ bé tương tự như thế mà thôi.
Đã có ai như tôi, khi mà tự bắt gặp lại mình giữa những âm thanh quen thuộc nơi quê nhà? Có những điều tưởng chừng như rất đỗi bình thường, vậy mà đến một lúc nào đó ta chợt nhận ra, nó đánh thức cả một miền dịu êm thân thương nơi thẳm sâu trong ký ức của mình./.