Khúc mưa
(HPĐT)- Trời đang nắng chói chang, gay gắt là vậy, bỗng nhiên mưa ào xuống như trút nước. Mưa đến một cách bất ngờ, nên hầu như không ai kịp chuẩn bị dù chỉ là chiếc áo mưa mỏng hay chiếc ô nhỏ.

Ảnh: Thu Trang
Ai nấy đều vội vã. Mưa đem đến mỗi người những cảm xúc, nỗi niềm tâm sự riêng. Ấy là cái dáng long đong, tất tả của chị bán hàng rong nhanh chân tìm chỗ trú mưa. Là những vòng xe lăn hối hả để kịp về ủ ấm cho bầy trẻ nhỏ, để kịp đóng cài cửa sổ kẻo gió mưa to sẽ bị hắt tạt. Là tiếng thở dài của các bác thợ xây khi công trình còn dang dở, gạch ngói ngổn ngang. Lẫn trong tiếng mưa có tiếng rao lúc xa, lúc gần...
Thế nhưng, mưa đôi khi lại là cái cớ, là sự sẻ chia đưa người đến gần người hơn. Mưa trở thành kỷ niệm đẹp. Có những chuyện tình bắt đầu từ cuộc gặp gỡ tình cờ từ thuở ban đầu cùng trú mưa dưới chung một mái hiên. Lạ mà thành quen, quen để rồi thương mến. Là cảm xúc xao xuyến, bâng khuâng của cô gái khi được quan tâm, nhường ô đi mưa cùng với sự lo lắng, cái siết tay thật chặt với ánh mắt dịu dàng, đong đầy yêu thương.
Tôi vẫn nhớ khi nhỏ cứ mỗi khi trời sắp mưa, lúc mây đen kéo về, việc làm đầu tiên của chị em tôi là chạy ra sân để thu gom và cất dọn đồ đạc cùng những bộ quần áo đang được hong phơi ngoài sân, tất tả chuẩn bị lỉnh kỉnh nào xô chậu, chỉ để trực chờ có mưa là đem ra hiên hứng nước. Kiểm tra lại thật kỹ cái máng nước được bắc một đầu từ mái gianh xuôi xuống chiếc chum lớn mà mẹ tôi mua ở mãi chợ huyện. Xong việc, chị em tôi mới trở vào nhà, yên tâm ngồi bên bậu cửa mà thỏa thích ngắm nhìn mưa rơi, nghe tiếng mưa long bong gõ nhịp đều trên mái hiên nhà.
Ngày ấy, hầu hết người dân làng tôi đều dùng chum để tích trữ nước chứ không có bể xây như bây giờ. Nước mưa ngọt và tinh khiết được dùng để nấu ăn cho hạt cơm thơm dẻo, trắng ngần, bát canh rau xanh, mềm, ngọt, cho chén trà đượm, sánh, hương vị ngất ngây.
Mùa cứ đi, những cơn mưa bất chợt đến rồi đi một cách vội vã. Mưa ồn ào, có lúc lại lặng lẽ, suy tư. Bức tranh ngày mưa gieo vào lòng người những vấn vương, bao nỗi niềm hoài cảm. Ngắm nhìn dòng người vẫn đang hối hả, mải miết với những vòng xe lăn vội vã, chợt thấy lòng mình lắng lại. Bỗng dưng lại muốn khe khẽ cất lên trong lòng những câu ca tinh khiết của một ngày mưa hạ: “Phố trẻ lại vì chiều nay có mưa. Khắp lối về phượng hồng vui trong thơ ngây...”./.